Giới thiệu về nội dung Có thể nói Cadière là một trong những người đã đặt nền móng cho việc nghiên cứu Việt Nam đầu thế kỷ này. (...) Cuộc đời và sự nghiệp của Cadière đáng cho tất cả những ai quan tâm đến môn Việt Nam học, dù là người Việt hay người nước ngoài, phải kính cẩn suy ngẫm\\\\\\\\ (Về văn hóa và tín ngưỡng truyền thống người Việt, Nhà xuất bản Văn hóa Thông tin, Hà Nội, 1997).
Sách gồm 3 phần chính: Phần 1: Thân thế và sự nghiệp của L. Cadière Phần 2: Léopold Cadière với văn hóa, tín ngưỡng, gia đình Việt Nam Phần 3: Tư liệu biên dịch minh họa - Tôn giáo người Việt - Đạo Không, Đạo Lão, Đạo Phật ở Việt Nam - Gia đình và tôn giáo người Việt - Thần kinh (Kinh thành tuyệt diệu) - Tế Nam Giao - Lăng mộ người Việt vùng phụ cận Huế - Lăng Gia Long - Tang lễ vua Gia Long - Về một vài sự kiện tôn giáo hoặc ma thuật ghi nhận được nhân một mùa dịch tả ở Việt Nam - Tín ngưỡng và ngạn ngữ dân gian vùng thung lũng Nguồn Sơn Tỉnh Quảng Bình (Trung Việt). Trích đoạn: Hãy xem trích đoạn cuốn sách Văn Hóa , Tôn Giáo , Tín Ngưỡng Việt Nam trước khi mua hàng
Báo chí giới thiệu Theo Báo Tuổi trẻ Ký Sự Người Đàn Bà Bị Chồng Bỏ(Thứ sáu, 14/09/2007 12:00:00 AM)
Ngày 14/09/2007
TT - Ký sự người đàn bà bị chồng bỏ có thể được xem là một cuốn sách "dốc hết ruột gan" của nhà văn - nghệ sĩ Nguyễn Thị Minh Ngọc, là những khoảng lặng riêng, sau rất nhiều năm tháng mà hình ảnh của chị tưởng như chỉ gắn với việc "diễn". * Ký sự người đàn bà bị chồng bỏ được ghi là tiểu thuyết. Nhưng khi đọc thấy có dáng dấp của chính tác giả và có nhiều nhân vật có thể xem là "phiên bản" ngoài đời, còn sống đâu đây. Có thể xem đây là tự truyện hay "chuyện đời tự kể" của tác giả không? - Phần một là chuyện của một cô diễn viên kịch nói, rồi chuyển sang diễn cải lương, sau đó cô phải đi diễn tấu hài, và cuối truyện cô tham gia một loại gần với nghệ thuật trình diễn. Phần hai là chuyện kể của khá nhiều phụ nữ khác, kẻ bỏ chồng, người bị chồng bỏ. Tôi không phải là Tôn Ngộ Không để có thể phân thân thành nhiều phụ nữ trong cuốn tiểu thuyết này. Nếu có thể viết tự truyện hay "chuyện đời tự kể" của chính mình, tôi tin là sẽ có nhiều yếu tố giật gân, gay cấn (hãy hiểu hai chữ này theo cách dùng của Bùi Giáng) hơn cuốn sách này nhiều. * Như vậy, trong cuốn tiểu thuyết này có những chỗ mang "tính chất của sự thật" và liên quan đến "người thật việc thật"? - Những lọ thủy tinh đựng những bào thai dị dạng và những phụ nữ chết vì thai trứng thì có thật. Tôi đã thấy ở Bệnh viện Từ Dũ trong thời gian vào viết và dựng cho bác sĩ, y tá ở đó. Vết xăm trong háng của bạn tôi là có thật dù trong bản sửa cuối tôi đã cho nhân vật cào đi và quên mình đã xăm gì (có thể tham khảo thêm ở bài "Vết xăm của Thịnh" đã đăng trên Tuổi Trẻ Chủ Nhật tháng 5-2006). Người đàn bà trần truồng đứng hát bài hát trước đây mình thường hát trước nhà hát thành phố này vào những năm sau 1975 là có thật. Có vài nhà văn đã viết thành truyện ngắn rồi, thậm chí một cô bạn của tôi còn muốn làm phim. Có lúc tình cờ mà cô đào chánh của CLB Ba Thế Hệ, cô đạo diễn và... tôi lần lượt xuống tóc. Nhiều tin đồn mang tầm vĩ mô gán cho chuyện này. Các bạn sẽ thấy một chuyện tương tự nằm trong một vở diễn ở cuối truyện. Cô giáo dạy đạo diễn của tôi chết vì giao thông vào tháng 6-1989 và gia đình một người tác giả bạn tôi mất cũng vì giao thông vào cuối tháng 8-1988. * Cuốn tiểu thuyết được khởi viết từ năm 1985, cho đến nay đã hơn 20 năm. Ðiều gì khiến chị gián đoạn, chậm rãi như thế? Trong khi đó có thể nói chị lúc nào cũng làm việc "tốc độ”. Có phải vì những trang viết của chính chị làm chị đau lòng, hay chị sợ làm đau lòng những người khác? - Khoảng những năm tháng đó, tôi vướng phải một căn bệnh lạ lắm. Viết lúc ấy như một cách tự chữa bệnh cho mình. Ðến lúc tôi bị vào bệnh viện cấp cứu, mọi thứ ổn định hơn, rồi một nhân vật mà tôi đang mượn mẫu để viết trong đó lại bị chết bất đắc kỳ tử khiến tôi xếp tất cả lại. Sau gần 20 năm, nhân vài người thân và bạn cũ ra đi trước tôi nhanh quá, tôi thấy mình có lỗi khi chưa tặng điều gì tử tế cho những người ấy, bèn soạn lại cuốn truyện này, viết một mạch phần hai. Một trùng hợp, cuối tháng tám năm nay, thời điểm cuốn sách được ra đời, cũng là lượt giỗ thứ 19 của gia đình bạn tôi. * Trong văn chương vốn xem trọng yếu tố "lời sau lời". Nhưng dường như chị vẫn thích được là "người kể chuyện"? -Tôi viết cuốn này để tặng, đúng hơn là để tạ lỗi, với những người... cõi âm, vì mình đã không chăm sóc họ đúng mức khi họ còn sống. Người âm thì không cần phải "câu khách" vì họ đang là chủ nhà; khách chỉ là chúng ta thôi. Chỉ mong những độc giả tri âm của mình sẽ kịp xem khi người viết và đọc chưa bước sang cõi ấy. Có lẽ với "người âm" được nghe một câu chuyện kể thì thú vị hơn chuyện mà bạn cho là "lời sau lời". Tôi cũng không có nhu cầu phải chạy theo những kỹ thuật viết mới. Tôi chỉ chọn những cách viết nào có thể chia sẻ được những vấn đề hiện tại của những tâm hồn gần gũi với mình. TRẦN NHÃ THỤY thực hiện Theo Báo Tuổi trẻ Văn Hóa , Tôn Giáo , Tín Ngưỡng Việt Nam(Thứ ba, 28/11/2006 12:00:00 AM)
(Thứ Ba, 28/11/2006) Với thời gian đã mất (Văn hóa, tôn giáo, tín ngưỡng Việt Nam dưới nhãn quan học giả Léopold Cadière, NXB Thuận Hóa) Người đọc có thể trở lại với thời gian đã mất để tìm thấy những tập tục, những sự kiện văn hóa, từ cấu trúc xây dựng cho thế giới người sống đến nơi an nghỉ rất đa dạng của người quá cố qua sự miêu tả độc đáo của Cadière: “Tôn giáo người Việt, ở đây nên dùng số ít, cho ta cảm nhận y như khi ta lạc vào núi rừng Trường Sơn: đây đó những thân cây khổng lồ, đâm rễ đi tới đâu nào ai biết được, chúng đỡ nâng cả một vòm lá phủ tràn bóng mát; những cành cây sà xuống mặt đất, lại đâm rễ chằng chịt; dây leo tứ bề bò cây này sang cây khác, chẳng biết gốc rễ từ đâu, và cứ thế mãi như vô tận, chẳng bao giờ dứt; loài ngấy loài dum chen chúc đủ loại gai góc, chẳng biết đâu là đường đi lối vào; những chồi non mềm mại hiếm thấy, những bông hoa đại đóa rộng cánh kỳ lạ, có thứ phủ đầy mặt đất, có thứ điểm rộ tận chóp cây cao như cả một tàn lửa hoặc nhóm mình chen nở giữa hai nạng cây; nơi nơi là tinh lực, nơi nơi là nhựa sống phủ trùm, choáng ngợp...”. Người đọc không chỉ hiểu biết thêm về lịch sử mà còn lập định cho tương lai một hướng phát triển bền vững trên cơ sở gìn giữ và phát huy bản sắc văn hóa truyền thống của dân tộc VN. Đó cũng chính là thông điệp của Cadière qua lời tự bạch của ông, rằng: “Tôi đã nghiên cứu lịch sử, xuyên qua các thế kỷ, đặc biệt là từ triều Nguyễn, và nhận thấy rằng đất nước VN, từ nguyên thủy, đã không ngừng nung nấu một ý hướng cao về phát triển và tiến bộ, đã miệt mài theo đuổi thực hiện ý hướng ấy với hào hùng can đảm và linh hoạt thích ứng vào từng hoàn cảnh trên con đường tiến bước của mình”. VĂN CẦM HẢI Theo Báo SGGP Văn Hóa , Tôn Giáo , Tín Ngưỡng Việt Nam(Thứ sáu, 25/08/2006 12:00:00 AM)
Là chủ bút tạp chí Đô Thành Hiếu Cổ suốt 30 năm (1914-1944), tác giả đã có trên 250 công trình thuộc lĩnh vực dân tộc học và xã hội học về VN. Ông sống và nghiên cứu (tại) về VN đến 63 năm, sành sỏi tiếng Việt từ lúc 26 tuổi, cùng sống với phần lớn tầng lớp nông dân VN và quan lại nên hiểu rất rõ những ngóc ngách đời sống tinh thần, tâm linh, tín ngưỡng của người Việt, đặc biệt là vùng đồng bằng Bắc bộ và miền Trung. Tập sách giới thiệu các nghiên cứu của ông về: tôn giáo, lễ tế Nam Giao, lăng mộ người Việt, tang lễ và lăng vua Gia Long, tín ngưỡng và ngạn ngữ dân gian vùng Nguồn Sơn (Quảng Bình). Sách nhiều tư liệu hay. Tác giả L.Cadière; Biên khảo Đỗ Trinh Huệ; NXB Thuận Hóa-Nhà sách Trẻ phát hành; giá 75.000 đ/cuốn. Theo Báo SGGP 23/08/2006 Q.Đ Nhận xét của khách hàng Hãy chia sẽ cảm nhận của bạn về sản phẩm Văn Hóa , Tôn Giáo , Tín Ngưỡng Việt Nam đến mọi người
| |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||