Giới thiệu về nội dung Truyện Ngắn Nguyễn Huy Thiệp :
"Kể từ ngày tôi rời xóm đạo bên sông ra đi, thoắt cái thế mà đã mấy năm ròng. Không biết bao nhiêu sự việc qua đi, không biết bao nhiêu người tôi gặp gỡ, gặp gỡ rồi lại chia tay..., không biết bao nhiêu vui buồn, đắng cay cũng có, ngọt bùi... - ồ, mà sao vị ngọt bùi cũng nhạt vậy à? - mà ngọt bùi cũng có... Tôi đã yêu, đã được yêu. Tôi cũng đã chạy trốn nhiều lần. Tôi đã sống nhiều nơi, làm việc nhiều. Tôi cũng đã vứt bỏ nhiều lần. Tôi nhớ khi tôi lên mười tuổi, lúc ấy chuyện về Mẹ Cả đang ồn cả lên, sáng sớm tôi hay đi dọc bãi cát bên sông, thầm ao ước trông thấy hình ảnh siêu phầm. Sương mù giăng trên mặt sông. Khi nắng lên, sương tan ra, sương tan ra rồi bay lên như khói, như mây. Mặt sông lộ rõ, ngái ngủ và thẹn thùng. Sóng vỗ bờ, đẩy xác những con phù du, những con vờ đến tận sát chân tôi. Ấy là cảm giác về lẽ thường, lẽ vô thường lần đầu tìm đến rón rén thăm dò tâm hồn tôi. Tôi không biết, tôi không hề để ý đến chúng. Tôi còn quá trẻ! Lúc ấy, sự mất mát, sự vô nghĩa, lẫn ý thức về thời gian biến dịch không khiến tôi phải bận lòng. Tôi đi dọc bãi cát bên sông. Tôi nhìn thấy một hố cát lõm ngay bên mép nước. Tôi hình dung đêm qua con gái thuỷ thần đã nghỉ ở đây. Nàng nằm nghiêng, co người lại, đầu gối sát cằm. Nàng nói chuyện với sóng. Sóng khoả lấp thân nàng. Nàng thủ thỉ với sóng. Nàng nói: này sóng! Thôi đừng đùa, đừng ngốc nữa... Tôi đi... Thời tôi đang sống là thời khó khăn gian khổ. Chiến tranh đã qua, mọi người bắt đầu xây dựng lại cuộc sống mới. Những vết thương cũ khép dần miệng lại, lên da non. Người ta rối rít kiếm tìm việc làm, kiếm tìm hy vọng. Làn sóng người từ nông thôn tràn ra thành phố nhiều vô kể, hợp thành một tầng lớp dân phiêu tán. Tôi đi lẫn trong đám người này lòng thắc thỏm lo âu cho số phận mình, cũng là số phận của một số ít nông dân hoặc cùng quẫn nhất hoặc nhiều khao khát và ảo tưởng nhất. Những gì để lại đằng sau lưng kia liệu có giá trị gì không? Con sông quê hương lặng lẽ, rặng tre đầu xóm, bức tường đá ong rêu phủ, bóng mẹ liêu xiêu in trong nắng chiều. Mẹ khỉ! Tôi nôn mửa vào hoài niệm. Nó không sinh ra tiền bạc, nó chẳng mảy may mang lại cho tôi một nụ cười nào. Ở đấy không có hy vọng. Tôi đi... Tôi muốn xem phía trước có gì. Tôi đi... Tôi đã khát khao tình yêu đến như thế nào, như thể người đi trong sa mạc khao khát nước! Ở đó lẫn lộn rất nhiều mơ ước xen vào, đấy là hạnh phúc, giọt nước mắt, sự ấm êm, những chân trời, chân trời và mặt biển rộng xa vời, một góc nhỏ trong vườn, một ngôi nhà nhỏ với cửa sổ rộng... Ồ, rất nhiều thứ đấy! Mẹ Cả của tôi, ảnh hình của một điều đó hơn cả người con gái, hơn cả người đàn bà. Nó là ảnh hình của một nửa thế giới bên trên hoặc bên dưới tôi, của thượng giới và trần gian. Con gái thủy thần! Nàng ở đâu? Nàng bận việc gì? Sao nàng không đến cùng tôi mà nàng chỉ gửi những tín sứ của nàng đến như cơn mưa kia bất chợt, như đêm trăng kia bất chợt, như tiếng sáo véo von kia bất chợt, như chiếc hôn vội vàng kia bất chợt xót xa tê tái tận đáy lòng... Thôi thôi... Tôi đã nhục nhã, đê hèn đến như thế nào. Ở đâu chứ? Từ đâu chứ? Vì cái gì? Mà Chương ơi, nỗi cô đơn và sự bất lực của mi nào ai thấy được ngoài mi? Ai đã làm chi? Mà mi đã làm chi? Bởi cái tình chi?...". Mục Lục: Lời tựa Những ngọn gió Hua Tát Trái tim hổ Con thú lớn nhất Tiệc xoè vui nhất Nàng Bua Sói trả thù Đất quên Chiếc tù và bị bỏ quên Sạ Nạn dịch Nàng Sinh Tâm hồn mẹ Huyền thoại phố phường Cún Chảy đi sông ơi Chút thóng Xuân Hương Truyện thứ nhất Truyện thứ hai Truyện thứ ba Tướng về hưu Muối của rừng Không có vua Những bài học nông thôn Con gái thuỷ thần Truyện thứ nhất Truyện thứ hai Truyện thứ ba Giọt máu Những người thợ xẻ Kiếm sắc Vàng lửa Phẩm tiết Mưa Nguyễn Thị Lộ Trương Chi Tội ác và trừng phạt Đới thế mà vui Sang sôgn Thiên văn Chuyện tình kể trong đêm mưa Thương nhớ đồng quê Mưa Nhã Nam Chăn trâu cắt cỏ Thươgn cả cho đời bạc Hạc vừa bay vừa kêu thảng thốt Không khóc ở Califorina Sống dễ lắm Lòng mẹ Đưa sáo sang sông Những người muôn năm cũ Thổ Cầm Chuyện ông Móng Chuyện bà Móng Chú Hoạt tôi Những tiếng lòng líu la líu lo Cánh buồm nâu thuở ấy Quan Âm chỉ lộ. Mời bạn đón đọc. Nhận xét của khách hàng Hãy chia sẽ cảm nhận của bạn về sản phẩm Truyện Ngắn Nguyễn Huy Thiệp đến mọi người
| ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||