Giới thiệu về nội dung Thất dạ tuyết. Câu chuyện về 7 đêm tuyết đổ, giữa ba người ưu tú. Đó là Hoắc Triển Bạch, kẻ ưu tú nhất trong Thất Kiếm của Đỉnh Kiếm các, tài mạo hơn người, khuân mặt anh tuấn nhưng lòng lại ôm mối day dứt khôn nguôi. Ròng rã 8 năm đã vào sinh ra tử, đi cuối đất cùng trời, tắm mình trong bạt ngàn biển máu để mong tìm thuốc cứu chữa đứa hài nhi do người đàn bà đã phụ bạc gã sinh ra. Họ Hoắc bao lần chết đi rồi sống lại, cũng nhờ ơn vị cốc chủ kỳ lạ của Dược Sư cốc có tên Tiết Tử Dạ. Và nữ nhân áo tím được mệnh danh là thần y, mỗi năm chỉ phát ra có mười tấm Hồi Thiên lệnh, chỉ nhận chữa bệnh cho mười người, mà mỗi lần chữa bệnh thu tới mười vạn lạng bạc. Vị đại thần y ấy chỉ nhận chữa trị tại cốc, chứ tuyệt nhiên không chịu chuyển thân trị bệnh bên ngoài cho bất kỳ ai. Chỉ có một vài lần người phá lệ, chữa trị cho một vài người, ấy là chỉ vì người ấy "có gương mặt anh tuấn hoặc coi được". Tiết Tử Dạ lạnh lùng, đôi khi dữ dội và sắc buốt như băng tuyết là thế, nhưng đêm đêm bọn nô tì không khỏi chạnh lòng khi thấy cốc chủ quỳ bên hồ băng trò truyện với thi hài một thiếu niên được quàn dưới đáy hồ. Nỗi đau bị tuyệt diệt cả gia tộc đêm đêm sống lại. Đó là Đồng, Sát thủ thần bí đứng hàng đầu trong Ma giáo Đại Quang Minh cung, hay đứa trẻ kỳ lạ của nhiều năm trước đã bị xóa sạch ký ức. Sát thủ ấy biết rõ trước mặt là người thân duy nhất, biết rõ rằng người ấy tận tâm tận lực cứu mình ra khỏi tử cảnh, vậy mà vẫn không ngần ngại lừa gạt và muốn lấy đi tính mạng của vị ân nhân. Ba con người ấy đã gặp gỡ và được kết nối trong 7 đêm tuyết đổ, hay 7 đêm lòng người nổi sóng, những giấc mộng dai dẳng đã đến lúc giã từ, những lầm tưởng đã đến ngày tỉnh ngộ, oán cần trả và ân cần báo. Nhưng để đến được cái đích ngỡ như giản đơn ấy là vạn trùng ngăn trở cần vượt qua, không chỉ dừng lại ở núi xương sông máu... Dược Sư cốc... Tuyết trắng... máu đỏ... mai vàng... ngọn kiếm đen kịt... Hai tuyệt thế cao thủ đều đã đến giới hẹn cuối cùng của con người... ... Hắc Triển Bạch bảy năm trời vào sinh ra tử vì một lời hứa với chính người đàn bà đã phụ bạc mình, Tiết Tử Dạ một mối tình si mười mấy năm ròng. Nhưng hai kẻ đoạn trường tưởng như cuối cùng cũng tìm thấy nhau lại bị chia lìa trong cơn ba đào của thiên hạ, cuộc chiến giữa hai thế lực đỉnh cao: Đỉnh Kiếm các ở Trung Nguyên và Bái Nguyệt giáo ở Tây Vực, và chẳng khác gì họ, tất cả các tuyệt đỉnh cao thủ như Đệ nhất sát thủ Đồng, cương tử Lâu Lan Nhã Di... cũng lần lượt bị cuốn vào vòng xoáy miên viễn của oán hận... Thương Nguyệt, tác giả nổi trội của Thần châu Tân Ngũ Hiệp, một trong những làn gió của văn học kiếm hiệp Hoa ngữ, đã khiến hàng triệu độc giả say mê khắc khoải bởi tình và hiệp trong thế giới mà cô tạo ra bằng thứ văn phong vừa trang nhã vừa quyết liệt. "... Đêm hôm ấy..." Nàng khẽ cụp mắt lại, ngữ điệu nhuốm màu bi thương và cừu hận. "Câm miệng!" Hắn bất ngờ gầm gừ thành tiếng, rồi không thể nào khống chế được bản thân mình nữa, nộ hoả bùng phát, vươn tay chụp lấy cổ họng Tiết Tử Dạ! "Câm miệng..." Hắn khàn khàn giiọng quát, hai tay run run: "Câm miệng cho ta!" Tiết Tử Dạ bị ấn sát vào tường, kinh ngạc nhìn đôi mắt đã biến thành màu ngọc lưu ly trước mặt mình, nhưng trong khoảnh khắc ấy, nàng cũng kịp thời phát giác ra hắn muốn làm gì, nhắm ngay mắt lại trước khi hắn phát động Đồng thuật. "Nhìn ta đây!" Hắn không chút nương tình đưa ta chọc vào mắt nàng, móng tay cơ hồ bấm vào nhãn cầu: "Nhìn ta đây!" Tiết Tử Dạ bị bức phải mở mắt, nhìn thẳng vào cặp yêu nhãn trước mắt, nàng cảm giác như có một sức mạnh cực kỳ to lớn đang xâm chiếm linh hồn mình. "Nghe đây, lập tức trả Long huyết châu lại cho ta! Bằng không... bằng không... ta sẽ khiến người chết dần chết mòn." Sắc mặt hắn xanh xao mà dữ dội, tựa như ác quỷ Tu La... Minh Giới tại sao lại thành ra như vậy? Đệ ấy... giờ không tin gì cả, không dung tình chút nào... chỉ biết bất chấp tất cả mà theo đuổi thứ mình muốn, dần dần biến thành một loài máu lạnh mất rồi. Đây... đây chính là sát thủ của Tu La trưởng ở Đại Quang Minh cung hay sao? Ý thức nàng bắt đầu tan chảy, thân thể dần dần không còn nghe theo sự chỉ huy của đại não, nàng không biết sau khi bị Đồng thuật khống chế mình sẽ thế nào... nhưng đúng vào khoảnh khắc ấy, bàn tay bóp chặt cổ họng nàng bỗng lơi ra... tựa như hắn cũng đã tiêu hao hết sức lực, đôi mắt màu ngọc lưu ly kia cũng mất đi ánh sáng nhiếp hồn đoạt phách, trở nên ảm đạm u ám lạ thường. Đồng thở dốc, cả người đột nhiên ngã "bịch" ra phái sau, nằm bất động trong bóng tối. Nàng cũng mềm nhũn người rũ xuống..." (Trích đoạn Thất Dạ Tuyết) - "Thường chỉ ở các tác phẩm võ hiệp kinh điển như Xạ điêu anh hùng truyện của Kim Dung, Đa tình kiếm khách vô tình kiếm của Cổ Long hay Nghịch thuỷ hàn của Ôn Thuỵ An người ta mới cảm nhận được sức mạnh của câu chuyện và vẻ đẹp mỹ lệ của văn học Hoa ngữ. Nhưng với Thất Dạ Tuyết, Thương Nguyệt cũng đã làm được điều đó" - Trịnh Bảo Thuần, tổng biên tập Tạp chí Võ hiệp Kim Cổ Truyền Kỳ. - "Dưới ngòi bút của nàng, nhân tính bất luận là yêu hay hận, đều mỹ lệ tới mức cơ hồ không thực; nhận vật cho dù là nam hay nữ, đều siêu nhiên đến độ tưởng như đã vượt ra ngoài nhân giới, nhưng vẫn còn đó cái nội tâm cực cùng yếu đuối của con người. Câu chuyện của nàng, bởi thế cũng đã thành ra mộ thứ thần thoại, ôn nhu mà bi tráng" - vinhattieu@vietkiem. Mời bạn đón đọc. Trích đoạn: Hãy xem trích đoạn cuốn sách Thất Dạ Tuyết - Tiểu Thuyết Kiếm Hiệp trước khi mua hàng
Báo chí giới thiệu Theo VnExpress Thất dạ tuyết(Thứ sáu, 13/02/2009 10:02:55 AM)
Thương Nguyệt đã phải mất tám năm để nhân vật của mình có thể cười như thế và say như thế, để thổi vào trong họ hơi thở của con người, để cân bằng trong họ sức mạnh của những vị thần và khuyết điểm của những phàm nhân. Kim Dung. Cổ Long. Ngọa Long Sinh. Lương Vũ Sinh. Ôn Thụy An. Huỳnh Dị... Đã từ lâu, xuất hiện một định kiến rằng sáng tác tiểu thuyết võ hiệp, cũng như nhiều công việc khác, là "chuyện riêng của cánh đàn ông". Rằng chỉ nam nhi mới đủ tư cách “hành hiệp, luận kiếm”, chỉ nam nhi mới đủ tư cách viết về giang hồ. Quan niệm ấy, tưởng chừng đã nghiễm nhiên trở thành chân lý. Cho đến một ngày, chân lý ấy hoàn toàn sụp đổ dưới ngòi bút của một cô gái. Cô ấy tên là Thương Nguyệt. Lần đầu tiên, người đọc được thưởng thức một văn phong đẹp đẽ đến thế, quyết liệt đến thế, và cũng nhu mì như thế. Nữ tính trong cô, không những không hủy hoại nét hào hùng quen thuộc từng làm mê đắm bao thế hệ độc giả của truyện kiếm hiệp, mà còn mang đến cho nó hơi thở nồng nàn mà tươi mới của một nàng thiếu nữ tuổi đôi mươi. Thất dạ tuyết ra đời năm 2007, tám năm sau ngày Thương Nguyệt đặt bút viết cuốn truyện đầu tay, Thính Tuyết lâu, một hệ liệt từ vài năm nay đã trở nên quen thuộc với độc giả Việt Nam qua bản dịch lan truyền trên mạng. Tám năm qua, ngòi bút của cô đã điềm đạm đi nhiều, đằm thắm đi nhiều, nhưng nét ưu nhã và thanh lệ vô song thì vẫn còn nguyên vẹn đó. Giang hồ trong Thất dạ tuyết vẫn là giang hồ tự ngàn xưa, đầy gió tanh mưa máu. Bối cảnh ở Thất dạ tuyết vẫn là bối cảnh của kiếm hiệp truyền thống, một trường tranh đấu khốc liệt giữa võ lâm Trung Nguyên và Ma giáo Tây Vực. Nhân vật của Thất dạ tuyết vẫn phảng phất giấc mơ thuở ban đầu của một người-con-gái-viết-kiếm-hiệp: yêu vẫn nồng nàn, hận vẫn sâu cay, và hành xử vẫn quyết tuyệt đến không ngờ. Nhưng bầu không khí lạnh lùng và ảm đạm từng vây phủ Thính Tuyết lâu thì không còn nữa. Đã thấp thoáng những tiếng cười trong trẻo, những giờ phút vô ưu, dù chỉ là vài cơn say ngắn ngủi ngát hương Tiếu hồng trần. Thương Nguyệt đã phải mất tám năm để nhân vật của mình có thể cười như thế và say như thế, để thổi vào trong họ hơi thở của con người, để cân bằng trong họ sức mạnh của những vị thần và khuyết điểm của những phàm nhân. Đó là Tiết Tử Dạ y thuật siêu quần nhưng lại rất dễ mềm lòng trước những gã trai tuấn tú, là Hoắc Triển Bạch kiếm pháp phi phàm nhưng lại quá đỗi huênh hoang. Nàng cốc chủ của Dược Sư cốc và gã kiếm khách của Đỉnh Kiếm các mang trong mình thứ dũng khí kế thừa từ hai nhân vật truyền kỳ của Thính Tuyết lâu. Nàng dùng đôi tay đoạt quyền tạo hóa hòng cưỡng lại số mệnh, còn gã dùng Mặc Hồn kiếm để nghịch lại thiên ý, cả hai đều một lòng muốn cứu lấy sinh mệnh người mình yêu thương. Họ có thể thắng. Họ có thể thua. Họ có thể phải trả những cái giá rất đắt. Nhưng họ vĩnh viễn không đầu hàng. Trong cuộc chiến với vận mệnh, Hoắc Triển Bạch và Tiết Tử Dạ chưa từng buông xuôi. Nhưng trong cuộc chiến nội tâm, khi đối diện với bản thân, họ lại tìm thấy một thứ dũng khí khác - thứ dũng khí để thỏa hiệp, để từ bỏ, một phẩm chất mà chính Thương Nguyệt đã thừa nhận, những nhân vật của cô ở thời kỳ đầu không có được. Suốt quãng thời gian ở Dược Sư cốc, Tiết Tử Dạ đã vận dụng hết sở học để chữa lành cho Hoắc Triển Bạch những vết kiếm thương. Nhưng chỉ bằng một đêm say túy lúy dưới gốc mai già giữa trời khuya tuyết đổ, hai người họ đã chữa lành cho nhau những vết thương lòng. Ấy là lúc cả hai dùng trò đoán quyền để nhìn thẳng vào quá khứ, lấy tuyết để gột rửa ký ức, và đem rượu để phá bỏ chấp niệm bao năm đè nặng trái tim mình. Năm xưa, Tiếu hồng trần từng là liều thuốc giúp Tiết Tử Dạ ngự hàn. Đêm nay, nó đã trở thành liều thuốc xua đuổi cái lạnh trong lòng họ; và khi cùng cạn vò rượu ấy, họ đã tiếp sức cho nhau vượt qua quá khứ bằng cách uống cạn một giấc mơ - giấc mơ tiếu ngạo hồng trần. Năm 1972, Kim Dung phong bút. Năm 1985, Cổ Long qua đời. Khó có thể nói hết nỗi khắc khoải chờ đợi của những người yêu kiếm hiệp truyền thống suốt những năm qua. Thất dạ tuyết, qua bản dịch của Lục Hương, tin rằng sẽ không phụ lòng mong đợi ấy. Trên một góc độ nào đó, cuốn sách này có thể được coi là sự tiếp nối xứng đáng của Phi hồ ngoại truyện, nơi Tiết Tử Dạ âm thầm hát tiếp khúc bi ca của Trình Linh Tố năm nào. Nham Hoa (Nguồn: Báo Vnexpress) Nhận xét của khách hàng Hãy chia sẽ cảm nhận của bạn về sản phẩm Thất Dạ Tuyết - Tiểu Thuyết Kiếm Hiệp đến mọi người
| ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||