Giới thiệu về nội dung Thời @, người ta thường bàn nhiều đến sống nhanh, sống vội; nhưng cũng có những người trẻ chọn sống chậm để lưu giữ khoảnh khắc đẹp của cuộc đời. 30 tản văn của hai cây viết trẻ, một đang sống tận Cà Mau xa xôi, một đang làm báo giữa Sài Gòn hối hả, thế nhưng, hai dòng tản mạn vẫn đan cài nhịp nhàng. Những điều không mới của ký ức, của thời hiện tại vẫn được xới lên, nhẹ nhàng mà thấm thía. Như chuyện đám bạn trẻ sợ mình sống nhạt, đời cứ tuồn tuột trôi qua mà không có tý kỷ niệm nào khắc vào cái khoảng thời gian mình đã sống. Sợ rồi cùng rủ nhau ra bãi tha ma ngủ, để có... kỷ niệm. Rồi chợt thấy ba má mình chẳng cất công để "mần" ra kỷ niệm, mà cuộc sống vẫn nặng trĩu ân tình. "Tôi lại nhớ tới rớt nước mắt những đêm mấy ba con tôi gánh đất bồi liếp dưới trăng, những giồng rau cải ướt đầm đìa dưới thùng tưới trên vai má." (Chế tạo kỷ niệm, Nguyễn Ngọc Tư). Còn nhà thơ, nhà báo Lê Thiếu Nhơn lại chắt lưỡi thèm miếng bánh chưng. "Bà nội tôi gói vuông vức lắm, mở lớp lá chuối sẫm màu ra, rồi dùng một cọng cói cắt từng miếng bánh xanh ngan ngát. Màu xanh ấy không phải là màu xanh của mây trời, màu xanh ấy không phải màu xanh của lộc mới, màu xanh ấy là màu xanh tình thương của bà nội tôi dành cho gia đình, cho một điềm lành với cháu con. Cuộc sống tất bật hơn, ít ai tiếp tục cặm cụi với nồi bánh chưng của riêng mình." (Đi trong gió chiều cuối năm). Ai bảo chỉ có những người già mới hoài nhớ quá khứ và ai bảo chỉ có những triết gia mới bóp trán, nhíu mày trước lẽ đời. Chỉ một câu chuyện nhỏ ở hiệu sách cũ, nơi những quyển sách được mua đi bán lại với lời đề tặng thân yêu, do vô tình hay hữu ý lại bị lạc loài giữa kệ sách xa lạ cũng làm chạnh lòng người viết (Sách cũ còn một chút tình). Hay suy nghĩ nên sợ ma hay sợ người của cô gái trẻ, rồi cuối cùng đi đến kết luận: "Tôi không tin tuyệt đối vào sự huyền bí, nếu có thì ma đâu sao không vặn cổ bọn người xấu đang nhởn nhơ giữa đời kia". (Ma và người, Nguyễn Ngọc Tư) "Mà ngộ, ba má tôi đầu tắt mặt tối lo kiếm miếng ăn cho bầy con chắc chắn là chẳng nghĩ tới "mần ra" kỷ niệm, nhưng sao tôi lại nhớ tới rớt nước mắt những đêm mấy ba con tôi gánh đất bồi liếp dưới trăng, những giồng rau cải ước đầm đìa dưới thùng nước tưới trên vai má, và có lần tắm ao, bị vỏ ốc cắt chân, má bồng từ bộ ván bên này sang bộ ván bên kia, má chọc, "lớn đầu còn bồng, chân dài tới đầu gối rồi nè"...Cả nhà, chẳng ai cố công làm gì cả, nhưng kỷ niệm ắp lẫm, ngọt lịm trong lòng. Còn nhà thơ, nhà báo Lê Thiếu Nhơn lại chắt lưỡi thèm miếng bánh chưng. "Bà nội tôi gói vuông vức lắm, mở lớp lá chuối sẫm màu ra, rồi dùng một cọng cói cắt từng miếng bánh xanh ngan ngát. Màu xanh ấy không phải là màu xanh của mây trời, màu xanh ấy không phải màu xanh của lộc mới, màu xanh ấy là màu xanh tình thương của bà nội tôi dành cho gia đình, cho một điềm lành với cháu con. Cuộc sống tất bật hơn, ít ai tiếp tục cặm cụi với nồi bánh chưng của riêng mình." (Trích trong Đi trong gió chiều cuối năm). Ai bảo chỉ có những người già mới hoài nhớ quá khứ và ai bảo chỉ có những triết gia mới bóp trán, nhíu mày trước lẽ đời. Chỉ một câu chuyện nhỏ ở hiệu sách cũ, nơi những quyển sách được mua đi bán lại với lời đề tặng thân yêu, do vô tình hay hữu ý lại bị lạc loài giữa kệ sách xa lạ cũng làm chạnh lòng người viết (Sách cũ còn một chút tình). Hay suy nghĩ nên sợ ma hay sợ người của cô gái trẻ, rồi cuối cùng đi đến kết luận: "Tôi không tin tuyệt đối vào sự huyền bí, nếu có thì ma đâu sao không vặn cổ bọn người xấu đang nhởn nhơ giữa đời kia". (Trích trong Ma và người, Nguyễn Ngọc Tư) Báo chí giới thiệu Theo Thời báo Kinh tế Sài gòn Sam Walton Và Wal-Mart - Giàu Nhất Nhờ Bán Hàng Rẻ Nhất (Bộ Sách Đạo Kinh Doanh Việt Nam Và Thế Giới )(Thứ năm, 16/08/2007 12:00:00 AM)
Làm sao kiếm tiền nhiều nhất? Đó là câu chuyện của Sakichi Toyoda người đã đặt nền móng cho tập đoàn <?xml:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" />Toyota bắt đầu từ một nhà sáng chế máy dệt. Hãy nghe ông khuyên con trai của mình: “Bất cứ ai cũng nên có ít nhất một lần trong đời thực hiện dự án vĩ đại nhất của mình. Cha đã dành trọn đời thực hiện dự án vĩ đại nhất của mình. Cha đã dành trọn đời để sáng chế ra những loại máy dệt mới. Giờ đây đến lượt con, con hãy cố gắng để thực hiện một điều gì đó có ích cho đời, cho xã hội”. Lời khuyên ấy sau này đã tạo nên một “đạo Yoyoda” cho tập đoàn Toyota: phục vụ sã hội và cộng đồng bằng tốc độ sản xuất gia tăng, bằng tiến bộ không ngừng của công nghệ mới. Trung thành với nguyên tắc ấy, tập đoàn Toyota đã trở thành nhà sản xuất ô tô hàng đầu thế giớivới những chiếc xe hơi giá cả hợp lý, tiện dụng và tiết kiệm nhiên liệu. <?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" /> Đó là câu chuyện của Sam Walion, nhà phát minh ra “cửa hàng tạp hóa của thế giới” – hệ thống siêu thị Wal-Mart. Sam Walion thừa nhận bí quyết khiến cho Wal-Mart thu về mỗi năm 13 tỉ đôla Mỹ lợi nhuận chính là triết lý “hãy cho khách hành những gì họ muốn”. Để rồi, bằng “hành trang” ấy, khởi đầu từ một cửa hàng mang tên “cửa hàng năm xu và một hào”, hơn nửa thế kỷ sau ông đã đưa nó vươn ra khắp thế giới và trở thành “người giàu nhất nhờ bán hàng rẻ nhất”. Năm 2006, tạp chí Fortune công bố Wal-Mart lần thứ tư liên tiếp đứng đầu danh sách 500 công ty lớn nhất thế giới.
Đó là câu chuyện của Jorma Ollila, người đã đưa Nokia từ vực sâu phá sản trở thành tập đoàn đóng góp một phần năm tổng thu nhập của Phần Lan; và chiếm một phần ba thị trường điện thoại di động thế giới. Tất cả sự thần kỳ ấy diễn ra chỉ trong vòng chưa đầy 10 năm, trong đó chỉ cần 5 năm là Nokia đạt vị trí đứng đầu thế giới. Ngày nay, nhiều người đang cố tìm cách giải mã hiện tượng Ollila nhưng với chính ông thì thành công của Nokia gắn liền với sứ mệnh “Connectinh People” (kết nối mọi người). Thông qua chiếc điện thoại di động với đầy đủ tiện nghi, Nokia đã “kết nối mọi người” trên thế giới, làm cho chúng ta gần nhau hơn, hiểu biết nhau hơn.
Đó là Larry Page, người tạo ra một tài sản khổng lồ và vô giá cho thế giới: Google. Larry Page đã làm một việc thật khó tưởng tượng: ai cần bất cứ thông tin gì trên thế giới, Google sẽ giúp đỡ trong tích tắc. Google không chỉ giúp đỡ xử lý 200 triệu yêu cầu tìm kiếm mỗi ngày vào năm 2004 và lên đến gần 1 tỉ yêu cầutìm kiếm vào năm 2006 mà còn cung cấp cả blog, Gmail và những dịch vụ khác. Cùng với Google đeo đuổi khát vọng “tổ chức lại hệ thống thông tin thế giới”, Larry Pageđã được đền bù xứng đáng: từ năm 2004, chàng trai trẻ này có tên trong danh sách các tỉ phú và đến năm 2006 được tạp chí Forbes xếp thứ 27 trong 400 người giàu nhất nước Mỹ.
Và còn nhiều những gương mặt doanh nhân kiệt xuất khác nữa. Những câu chuyện về họ giúp cho ta hiểu một cách đúng đắn và sâu sắc hơn về nghề kinh doanh, đó là kiếm tiền bằng cách mang lại lợi ích cho cộng đồng, cho xã hội. Còn nếu làm ngược lại (kiếm tiền bằng cách gây hại) thì sẽ vô cùng nguy hiểm: hoặc lợi chỉ một mình doanh nghiệp hưởng mà tai họa cho cả cộng đồng, xã hội; hoặc chính doanh nghiệp đó sẽ tự kết liễu đời mình. Đây cũng là thông điệp mà những người thực hiện bộ sách muốn mang đến cho bạn đọc, đúng như tựa đề của bộ sách “Đạo kinh doanh Việt Nam và thế giới”.
Nguyên Tấn (Theo Thời báo Kinh tế Sài gòn, ngày 14/6) Theo Báo Tuổi trẻ Sống Chậm Thời @ (Tản Văn)(Thứ sáu, 03/11/2006 12:00:00 AM)
(Thứ Sáu, 03/11/2006) Đọc sách Sống đầy... (Sống chậm thời @ - Nguyễn Ngọc Tư và Lê Thiếu Nhơn, NXB Thanh Niên) TT - “Tựa vào quê nhà để kể chuyện quê nhà”, Ngọc Tư chưa bao giờ làm cho độc giả thôi muốn ngưng nghe. Càng đọc, càng tưởng như chẳng bao giờ đi được hết quê nhà ấy của Ngọc Tư bởi tình yêu ắp đầy của chị. Đọc Đời một chút vui, Tần ngần giữa chợ, Món nợ không thể đòi, Ra đường dạy con, Những thiên thần mắc đọa... mà rưng rưng. Mỗi câu chuyện đều đọng lại một hình ảnh hay câu nói thắt lòng về những yêu thương ở đời. Tấm lòng của người mẹ, cái tình của người Việt, cái hồn của quê Việt đằm sâu trong từng câu chữ, từng tiếng “ờ”, tiếng “dùm” san sẻ, bao dung. Nhiều câu chuyện khiến người đọc nhớ mãi, và đôi khi chính những sẻ chia ấy trở thành điểm tựa cho người đọc của chị. Tựa vào đó, như vịn vào yêu thương, mà đi tới. Xen kẽ những trang viết đậm chất Nam bộ của Ngọc Tư là những trang văn đầy chất thơ của Lê Thiếu Nhơn. Sau thơ, Lê Thiếu Nhơn cho thấy anh cũng là một người có thể đi đường dài bằng thể loại tạp văn ở cách biết khai thác đề tài. Bắt gặp trong tản văn của Thiếu Nhơn một bộ mặt đời sống văn nghệ phố phường, từ chuyện giới tính nghệ sĩ đến những va quệt trong giới cầm bút, từ bóng đá đến nhạc Trịnh thời @, từ áp lực thần đồng, ảo giác thơ trẻ đến những câu hỏi rất ư thời sự của chính sự: bàn tay sạch đang ở đâu? Lý luận trong tản văn của Thiếu Nhơn đôi lúc hơi “gồng mình”, công thức nhưng đằng sau đó người đọc tìm thấy một ngọn lửa trẻ ắp đầy những nghĩ suy. Anh gìn giữ được ngọn lửa ấy trong những trang viết của mình như giữ gìn những hoài niệm trong trẻo phía quê nhà. Tựa chung cho tác phẩm tập hợp 30 tản văn của hai cây bút trẻ này là Sống chậm thời @. Phải chăng người làm sách muốn gửi gắm về một tâm thế biết sống chậm lại trước những vòng quay hối hả của thời hiện đại? Nhưng có lẽ, chậm hay không không là vấn đề, mà quan trọng hơn là sống đầy - lòng đầy yêu thương và cái nhìn về mọi góc cạnh cuộc sống không hề nông cạn. Sống đầy cũng là tựa một tản văn của Nguyễn Ngọc Tư trong tập sách này. LINH THOẠI Nhận xét của khách hàng Hãy chia sẽ cảm nhận của bạn về sản phẩm Sống Chậm Thời @ (Tản Văn) đến mọi người
| |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||