Giới thiệu về nội dung Oxford Thương Yêu (truyện dài): Lấy bối cảnh tại trường đại học Oxford - Anh xoay quanh mối tình của cô sinh viên Việt Nam và người trợ giảng Bồ Đào Nha, với một kết thúc có hậu. Oxford Thương Yêu lôi cuốn người dọc bằng những đoạn tả cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp, những quan niệm sống cởi mở và hướng thiện của một lớp thanh niên trưởng thành trong giai đoạn đất nước được đổi mới. Ở nhiều đoạn, tác phẩm được khắc họa như một bức tranh lung linh màu sắc và sống động hiện thực. "Kim chưa kịp vui mừng vì đã thuyết phục được Fernando, anh đã đập bàn đánh rầm đầy giận dữ: lười biếng thì có thể tha chứ dối trá thì không chấp nhận được!. Tiếng đập bàn cộng thêm tiếng thét bất mãn của Fernado rồi tiếng khóc rống não nùng của Kim làm thành một tạp âm đầy kịch tính, thu hút gần như toàn bộ sinh viên ở tầng lầu. Bọn chúng tranh nhau áp tai vào cửa và hai vách của hai phòng kế bên như những con ruồi bẹp dí bên hũ mật. Giọng Fernando cao vút: - Còn gì để nói nữa không? - Hu... hu... - Chỉ nghe Kim khóc già - Em nghĩ tôi là ai? - Fernando đanh giọng - Tại sao mỗi sáng tôi phải đến đây tập thể dục với em? Tại sao cuối tuần tôi phải đi siêu thị với em? Tại sao tôi phải mất thời giờ và công sức để quan tâm đến cái sự học của em? Tại sao tôi muốn em làm việc có phương pháp? Tại sao tôi muốn em có sức khoẻ tốt? Tại sao? Tại sao? Bên ngoài bọn, bọn sinh viên nhiều chuyện cũng nhìn nhau hỏi: Tại sao? Tại sao?...". Mục Lục:
Mời bạn đón đọc. Báo chí giới thiệu Theo Ngoisao.net Cảm ơn 'Oxford thương yêu'(Thứ hai, 05/09/2011 08:34:27 AM)
Lâu lắm rồi mới trở lại trạng thái này, lọ mọ đọc sách tới tận hai giờ sáng, thêm một tiếng nằm suy nghĩ, chiêm nghiệm về những gì đã đọc. Sáng dậy, phải đấu tranh tư tưởng kịch liệt để bước khỏi giường. Oxford thương yêu xuất bản năm 2007 của tác giả trẻ Dương Thụy với 316 trang. Đó là một câu chuyện tình yêu lãng mạn, một kết thúc có hậu với một đám cưới trong tiết thu mát lành và một mầm sống sắp chào đời để nối dài thêm những yêu thương mà bố mẹ bé đã rất khó khăn để có và giữ được. Thiên Kim là một cô gái đến từ Việt Nam, cô nhận được học bổng thạc sĩ tại đại học Oxford. Theo như chương trình du học, cô phải hoàn thành trong vòng một năm. Do có chút vấn đề trong thủ tục nên cô nhập học muộn, "chân ướt chân ráo" sang Oxford khiến cô gặp rất nhiều khó khăn. Rất may là cô được anh chàng Ferrando - là trợ lý của vị giáo sư hướng dẫn luận văn giúp đỡ. Ở Việt Nam, Kim là một tiểu thư "lá ngọc cành vàng" được cha mẹ chăm chút, lo lắng cho tận "răng". Sang Oxford, cô phải hoàn toàn tự lập, tự lo cho cuộc sống của mình và phải đối diện với một phương pháp học tập, một môi trường sống hoàn toàn mới. Fernando đã giúp đỡ cô rất nhiều trong cả việc học lẫn làm quen với cách sống và làm việc ở nơi đây. Nhưng tất nhiên là giúp đỡ theo cách của riêng anh mà như Kim nhận xét là "độc ác, tàn nhẫn và máu lạnh". Hai cá tính mạnh mẽ, hai cái tôi to đùng gặp nhau và nảy sinh nhiều mâu thuẫn, bực bội, quát mắng, giận dỗi và thậm chí là dọa "giết" nhau, không đúng ra thì chỉ có Kim dọa giết Fernando mà thôi. Nhưng rồi tình yêu dần nảy sinh, thứ tình yêu mãnh liệt nhưng đầy lý trí. Họ biết cân bằng giữa sự nghiệp và tình yêu. Qua bao nhiêu khó khăn, xa cách, giận hờn rồi cũng về được với nhau trọn vẹn. Người ta nói nhiều về tình yêu trong Oxford thương yêu, một tình yêu đẹp của hai cá tính mạnh mẽ đến từ hai nền văn hóa khác nhau. Hai cái tôi cá nhân cực lớn, hai lý trí cực mạnh. Tình yêu của họ cũng qua các cung bậc cảm xúc: yêu, ghét, bực bội, giận đến điên người và nhớ đến phát khùng lên được. Nhưng điều mà khiến câu chuyện đọng lại sâu nhất trong tôi là nghị lực sống và trách nhiệm với bản thân của các nhân vật. Tất nhiên, họ không phải là những người nghèo khổ, bệnh tật, không phải "căng" mình ra để chiến đấu giành về sự sống. Họ là những người sinh ra và lớn lên trong một điều kiện nhiều người mơ ước, được hưởng thụ một nền giáo dục tốt. Nhưng họ vẫn liên tục phải chiến đấu, hết trận này đến trận khác với kẻ thù là chính bản thân mình. Tôi thích cái cách họ sống và làm việc, học ra học, chơi ra chơi. Sống có trách nhiệm với bản thân, biết nâng niu và tự chăm sóc bản thân mình. Họ vẫn làm việc say sưa tới tận 2-3 giờ sáng nhưng trong cái rét âm độ của mùa đông, họ vẫn dậy sớm để chạy bộ, tập thể dục, vẫn đi siêu thi tha lôi đủ thứ đồ ăn về và đặt ra yêu cầu phải ăn hết bao nhiêu để đảm bảo năng lượng mà làm việc. Họ học tập và làm việc có phương pháp, nể và trọng dụng những cá nhân có năng lực và chí tiến thủ. Biết người khác có thể giúp mình một cách đơn giản nhưng họ không chờ đợi điều đó, hạnh phúc của họ là tự lập, tự làm và chịu trách nhiệm trước việc làm của bản thân. Người ta đối xử với nhau rất sòng phẳng, rạch ròi. Vay thế nào trả đúng thế ấy. Người ta tiết kiệm thời gian đến từng giây, chạy đua với thời gian, nỗ lực hết sức mình. Tất nhiên, những điều này tôi ít nhiều đã được đọc qua các bài viết về nền văn minh phương Tây, tự biết được là người ta sống và làm việc rất khác đất nước mình. Nhưng những điều này khi được chuyển tải qua câu chuyện, qua các tình tiết và các hành động của nhân vật nên nó dễ cảm nhận và dễ nhớ hơn nhiều. Trước đây, tôi vẫn thường băn khoăn, tại sao mình không được may mắn như bạn bè? Sinh ra, bố mẹ đã không giàu, nhà đông anh em, cuộc sống khó khăn vất vả. Lớn lên thì gần như phải tự lo mọi thứ, từ công việc, tiền bạc để trang trải cuộc sống đến những khó khăn về tinh thần. Ngày ngày hết giờ làm, lại tất tả đi chợ, nấu nướng rồi lủi thủi ăn một mình. Thỉnh thoảng, chiếc xe cà tàng có hôm trở chứng nổ lốp ngay giữa đường, lọ mọ dắt xe đi tìm chỗ vá xăm tủi thân đến ứa nước mắt. Nếu cha mẹ tôi giàu có hơn, chắc họ đã lo cho tôi được một chỗ làm tốt ở gần nhà, sắm sửa cho tôi phương tiện tốt hơn để đi lại, tôi không đến mức phải tha phương cầu thực như thế này... Nhưng Oxford thương yêu đã phần nào thay đổi những suy nghĩ của tôi. Các nhân vật trong truyện rất độc lập, từ suy nghĩ tới hành động. Tôi học được từ đó rằng: "Không nên chờ đợi ai đó mang đến điều gì, không nên trách mình không may mắn mà tự hỏi xem mình đã làm được gì cho bản thân. Rằng tự chịu trách nhiệm về cuộc sống của chính mình mới là thứ hạnh phúc ngọt ngào nhất". Đã 4 năm kể từ ngày Oxford thương yêu xuất bản, tôi tiếp cận nó hơi muộn nhưng không sao, nếu như đọc sớm hơn chắc gì tôi đã đủ độ "già" để cảm nhận và chiêm nghiệm được những ý nghĩa của câu chuyện. Kể từ bây giờ, tập sách gối đầu giường của tôi sẽ dày hơn một chút vì có thêm một cuốn nữa, dày những 316 trang cơ mà. Có nhiều khen chê về tác phẩm, ít nhiều tôi cũng cảm nhận được những điều được và chưa được trong đó nhưng quan trọng hơn là điều tôi nhận được, học hỏi được sau khi gập cuốn sách lại. Cảm ơn Oxford thương yêu. Thanh Trà Theo Báo Tuổi trẻ Thuần Hoá Sư Tử - 100 Chiến Lược Đầu Tư Chưa Bao Giờ Được Tiết Lộ(Thứ ba, 22/04/2008 12:00:00 AM)
(Thứ Sáu, 18/04/2008) Kinh doanh như thuần hóa sư tử Thuần hóa sư tử - tập sách giới thiệu 100 chiến lược về đầu tư của Richard Farleigh, vừa được NXB Tri Thức ra mắt bạn đọc VN với bản dịch của Tiểu Phượng, Phương Thảo hiệu đính. Quyển sách tập hợp các chiến lược kinh doanh được xem như những phương cách "chỉ đường đi buôn", giúp bạn đọc hiểu rõ hơn về các chiến lược đầu tư vào bất động sản, vàng, tiền tệ hay trái phiếu. Richard Farleigh là một trong 200 người giàu nhất nước Úc, được xếp vào top 10 doanh nhân hàng đầu ở châu Âu, và là một trong những nhà đầu tư thành công hàng đầu trên thế giới. Lam Điền Theo VnExpress Ác Quỷ Nam Kinh(Thứ tư, 09/04/2008 12:00:00 AM)
(Thứ hai, 07/04/2008) Cô ấy là Grey, cái tên cũng kỳ quặc như chính những ấn tượng bên ngoài. Cô ấy bị quy là mắc chứng điên, khi 13 tuổi đã đồng ý cho năm cậu con trai lần lượt ngủ với mình trên một chiếc ôtô tải. Cô ấy cô đơn và lập dị, không có lấy một ai để chia sẻ trên cõi đời này. Còn ông ấy, Sử Trùng Minh là một giáo sư xã hội học. Ông ấy lịch thiệp và nhã nhặn cùng một gương mặt thanh tú. Chỉ có mái tóc bạc trắng xõa xuống vai là vệt thời gian nhọc nhằn ông chẳng giấu nổi. Ông ấy bao năm sống như một người khác để tìm một thứ từ trong quá khứ. Grey có một nỗi đau kinh hoàng mà không ai nghĩ một cô gái 20 tuổi như cô đã từng trải qua. Và ngay cả bản thân cô cũng không chịu đựng nổi những vết sẹo nham nhở trên bụng mình. Sử Trùng Minh mang theo một gánh nặng suốt hơn 50 năm về việc ông không giữ nổi giọt máu của mình khi nó chào đời. Cả hai người, một đến từ Anh, một là người Trung Quốc, khoảng cách tuổi tác quá lớn, tính cách càng cách xa nhau khi một người quyết tìm bằng được, người kia cố giấu cho sâu… Nhưng họ đều không ngờ rằng, ngay cả việc họ gặp nhau lại do cùng một nguyên nhân sâu kín. Nỗi đau tuyệt vọng tới mức dường như họ chẳng thể thốt thành lời. Và hai con người đứng chênh vênh bên bờ sự thật ấy, lần lượt đóng vai trò là người kể chuyện. Ai cũng cố che phủ lên quá khứ, ai cũng nặng trĩu mặc cảm, song lại thành thực khi đối diện với bản thân. Đó là lý do khiến Ác quỷ Nam Kinh được cộng hưởng lại từ nhiều nỗi đau, từ nhiều góc nhìn. Nó khiến câu chuyện chạm tới sự rung động đến từng trái tim. Tác phẩm không chỉ kể lại sự thật về vụ thảm sát kinh hoàng với những tên diêm vương ăn thịt người như Fuyuki, mà đọng lại là những số phận quá ư bé nhỏ, gia đình Sử Trùng Minh là một minh chứng… Tấm thảm kịch Nam Kinh năm 1937 với những cột người chết, với một quả đồi phủ toàn thây người, với những em bé bị moi gan khi còn sống, với những người bị thiêu cháy khét lẹt, với những phụ nữ bị hãm hiếp… không chỉ là chuyện quá khứ. Có một người cha, hơn 50 năm đã qua không nguôi thương nhớ đứa con gái bị moi ra từ bụng vợ mình bằng một lưỡi lê lạnh lẽo. Và cuốn nhật ký về những năm tháng đớn đau ấy, cả cuộn phim quay lại bi kịch ngày ấy liệu có ai đánh thức dậy hay là mãi bị lãng quên? Mo Hayder là nữ nhà văn hình sự nổi tiếng người Anh với những tác phẩm đặc sắc: Người chim, Sự điều trị, Đảo lợn và Nghi lễ. Ác quỷ Nam Kinh là tác phẩm thứ ba của bà ra đời năm 2004, lập tức gây tiếng vang: được xếp vào danh sách best-seller của Sunday Times, đồng thời nhận được nhiều giải thưởng văn học của Anh và Pháp. Một điểm nhấn khác, cuốn sách được ra đời từ chính những trải nghiệm của Hayder tại châu Á. Ác quỷ Nam Kinh được thai nghén từ khi tác giả còn trẻ, trong một lần tình cờ nhìn thấy bức ảnh một người lính Nhật đang chặt đầu một thường dân Nam Kinh. Để viết một câu chuyện hư cấu từ sự thực lịch sử, Hayder đã tìm đến nhiều công trình nghiên cứu để chắp nối các sự kiện. Bà đã nói về tác phẩm thế này: “Tại một nấm mồ tập thể tại đài tưởng niệm Giang Đông Môn, du khách tới Nam Ninh (tên gọi hiện nay của Nam Kinh) có thể tận mắt nhìn thấy hài cốt của những người dân bị giết trong cuộc xâm lược 1937 chất thành đống. Khi nhìn đống xương đó và cố gắng hình dung ra quy mô và mức độ thực sự của cuộc thảm sát, tôi chợt nhận ra rằng, dù con số tử vong thực sự là bao nhiêu, ít hay nhiều, bốn trăm nghìn hay chỉ mười mạng người, thì mỗi người trong số công dân không tên tuổi và đã bị quên lãng ấy, xứng đáng được chúng ta nhìn nhận như những chứng nhân của một tấm thảm kịch lớn trên sinh mạng nhỏ bé của con người”. Ngọc Mai Theo Đài THVN - VTV Oxford Thương Yêu(Thứ tư, 24/10/2007 12:00:00 AM)
(VTV1 Ngày 24/10/2007) Theo Báo Người lao động Oxford Thương Yêu(Thứ hai, 27/08/2007 12:00:00 AM)
Ngày 26/08/2007
Mỗi quyển sách không chỉ đơn thuần là một câu chuyện kể, mà khi khép lại, độc giả còn tìm thấy một khoảng lặng để chia sẻ, chiêm nghiệm và yêu thương hơn cuộc sống này Nối tiếp dòng sách nhật ký chiến tranh gây sốt trong năm 2005, đầu năm 2006 là dòng sách tự truyện. Có thể nói, dấu ấn của thị trường sách cuối năm 2006 đến 2007 là dòng văn học tự truyện và sách văn học cho thiếu nhi. Ba đầu sách thiếu nhi bán chạy nhất Đình đám nhất phải kể đến tập truyện Tôi là Bêtô của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh (NXB Trẻ ấn hành). Tuy là sách dành cho thiếu nhi, nhưng câu chuyện về chú chó Bêtô vừa hài hước, vừa thể hiện một sự chiêm nghiệm nhẹ nhàng mà sâu sắc nên đã thu hút được mọi tầng lớp độc giả. Chưa đầy nửa tháng kể từ ngày phát hành, số lượng bản in đã lên đến 15.000 bản. Tác phẩm này cũng đã liên tục xếp hàng nhất nhì trong số sách best-seller của các đơn vị bán sách trực tuyến. Tôi là Bêtô được đánh giá là quyển sách được yêu thích nhất trong mùa hè này. Bên cạnh đó, tập truyện đầu tiên Nhà giả kim (Michael Scott, NXB Trẻ) phát hành vào ngày 23-5 đã thu hút được sự chú ý của các em thiếu nhi. Cũng như Harry Potter, Nhà giả kim là một câu chuyện hấp dẫn về thế giới phù thủy, hứa hẹn sẽ thay thế được Harry Potter. Thế mạnh của Nhà giả kim là thế giới ma thuật nhưng lại được lồng vào thế giới hiện đại với điện thoại di động, Internet, game online... rất gần gũi với giới trẻ hiện nay. Trong khi đó, Harry Potter bản tiếng Anh tập cuối cùng được phát hành vào khoảng cuối tháng 7 đã làm nức lòng những người hâm mộ. Mặc dù được bán ra với giá khá cao, nhưng trong vòng một ngày, Fahasa đã tiêu thụ được trên 5.000 bản. Cùng với cơn sốt Harry Potter, quyển sách Lý Lan tám Harry Potter (NXB Văn Nghệ) cũng được độc giả đón nhận nồng nhiệt. Best-seller của sách văn học Việt Sách của các tác giả trong nước cũng gây được nhiều tiếng vang, đặc biệt nổi bật tên tuổi của các cây bút trẻ. Mở đầu dòng sách bán chạy nhất của năm 2007 là tập du ký châu Âu Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương của Ngô Thị Giáng Uyên. Những câu chuyện kể của một cô gái trẻ đi qua 20 nước có sức hấp dẫn đến kỳ lạ. Chỉ trong vòng 4 tháng, quyển sách đã được NXB Trẻ tái bản và nhận được nhiều lời khen của đông đảo bạn đọc trên trang web NXB Trẻ và trên các diễn đàn văn học. Sức hấp dẫn của quyển sách này chính là ở chỗ tác giả không chỉ kể lại những gì đã nghe, đã thấy trên mỗi bước đường mình đi, mà ở mỗi bài viết còn có sự cảm nhận tinh tế và giọng văn đầy cảm xúc mênh mang, bay bổng. Người đọc không chỉ hình dung được cả một một chặng dài của cuộc hành trình, mà còn có thể hiểu được cuộc sống, những trăn trở và suy ngẫm của tác giả- đại diện cho một lớp trẻ năng động, có học vấn, có tri thức, có niềm đam mê, khát khao khám phá cuộc sống quanh mình. Tiếp sau đó, một quyển sách cũng có sức thu hút không kém là tập truyện dài đầu tay Oxford thương yêu (NXB Trẻ) của cây bút trẻ Dương Thụy. Tập truyện này đã được in lại hai lần với tổng số bản in là 7.500 quyển trong vòng chưa đầy 2 tháng. Câu chuyện tình yêu lãng mạn giữa cô gái trẻ Thiên Kim và anh chàng Fernando bên trời Âu được tác giả thể hiện bằng bút pháp trong trẻo, dễ thương, nhiều mơ mộng. Qua Oxford thương yêu và Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương, có thể thấy rằng độc giả đang có xu hướng lựa chọn những quyển sách có nội dung nhẹ nhàng, lãng mạn. "Cây bút trẻ" Mạc Can cũng đã tạo được sự chú ý của độc giả với tiểu thuyết Phóng viên mồ côi (NXB Trẻ). Trong vòng 1 tuần, tác phẩm này đã được tái bản 2.000 cuốn, trở thành sách độc quyền của Fahasa phát hành rộng rãi trong cả nước. Mới đây, Phóng viên mồ côi còn được phát hành sang cả Pháp và Mỹ theo yêu cầu của các độc giả kiều bào. Đồng cảm và chia sẻ với sách tự truyện Bên cạnh đó, dòng sách thuộc thể loại tự truyện cũng đã tạo được một dấu ấn nhất định. Tuy tên tuổi của tác giả hoàn toàn xa lạ với người đọc, nhưng những trang sách viết từ nỗi đau luôn khiến độc giả tìm đến, như là một sự đồng cảm và chia sẻ. Trong khoảng thời gian cuối năm 2006, tự truyện Tôi mù? của Nguyễn Thanh Tú (NXB Hội Nhà văn và Công ty Đông A ấn hành) nhiều tuần liền dẫn đầu trong danh sách best-seller của Fahasa khi vừa mới được xuất bản. Trong khi đó, tự truyện Khát vọng sống để yêu (NXB Công an Nhân dân) của cô gái chạy thận Nguyễn Hồng Công vừa được phát hành đầu tháng 7 cũng nằm trong danh sách những đầu sách bán chạy nhất trong tháng. Độc giả tìm đến với những quyển sách-đời người này như là một sự chia sẻ. Thế nhưng, họ còn tìm thấy trong nỗi đau ấy là cả một nghị lực, ý chí và một khát vọng sống mãnh liệt của những nhân vật-tác giả. Mỗi quyển sách đều có một sức lan tỏa kỳ lạ, bởi người viết đã mang cả cuộc sống, nỗi đau và những nụ cười lạc quan, hy vọng của chính mình vào trong từng trang sách. Các đầu sách best-seller của các tác giả trẻ tạo được dấu ấn trong lòng độc giả chính là nhờ vào sự cộng hưởng giữa nội dung sách và cuộc đời thật của tác giả. Trong những quyển sách vừa đề cập, gần như nội dung của quyển sách nào cũng có hình ảnh của người viết trong đời thực. Mỗi quyển sách không chỉ đơn thuần là một câu chuyện kể, mà khi cuốn sách khép lại, độc giả còn tìm thấy một khoảng lặng để chia sẻ, chiêm nghiệm và yêu thương hơn cuộc sống này. Theo Báo Tuổi trẻ Oxford Thương Yêu(Thứ năm, 28/06/2007 12:00:00 AM)
(Ngày 25/06/2007) Dương Thụy đã có những chia sẻ về suy nghĩ và tình cảm của mình xung quanh tác phẩm cũng như cuộc sống của chị: >> Dương Thụy và...một chuyện tình hiếm hoi * Để chuẩn bị cho cuộc trò truyện này, tôi đã tìm đọc lại khá nhiều truyện của chị. Và tôi nhận thấy rằng: Truyện của chị dường như thường có yếu tố ngoại: nhân vật ngoại, bối cảnh ngoại? - Đúng vậy, tôi có điều kiện tiếp xúc với người nước ngoài cũng như đi nhiều nước. Tôi nhận thấy người Việt Nam mình còn nhiều định kiến cũng như hiểu lầm người nước ngoài, hoặc do mình tự ti quá rồi tự tôn chăng? Tôi muốn chia sẻ với mọi người những gì mình mắt thấy tai nghe để những bất đồng về văn hóa trong một thế giới phẳng ngày nay bớt gay gắt. Tôi cũng thích lấy bối cảnh nước ngoài để truyện có không khí lãng mạn và mới lạ hơn. * Chị có nghĩ rằng những am hiểu về cuộc sống của giới sinh viên Việt nam ở Châu âu là thế mạnh của mình? - Đúng đó là thế mạnh của tôi, vì tôi là người trong cuộc. * Nhưng liệu có nên cảnh báo một điều thế này : cái gì khai thác mãi rồi cũng sẽ cạn? - Dĩ nhiên đến lúc sẽ cạn nhưng tôi vẫn luôn đi nhiều, tiếp xúc nhiều nên vốn sống sẽ tiếp tục được cập nhật. Tôi không chỉ “chăm chăm” vào cuộc sống giới sinh viên ở hải ngoại mà sẽ mở rộng đối tượng hơn. * Sở trường của chị dường như là về những love story xuyên biên giới và lãng mạn? - Đó là một trong những sở trường của tôi, hiện tại tôi thấy đó là đề tài “dễ thương”, giúp tôi thư giãn trong sáng tác sau những giờ làm việc căng thẳng. Nhưng về lâu về dài, tôi chưa định được cho mình sẽ viết về đề tài gì khác. * Chị nghĩ sao khi có người nói rằng: Dương Thụy không chỉ có vẻ ngoài tiểu thư mà văn cũng rất tiểu thư? - Tôi không hiểu sao lại có nhận xét bề ngoài tôi tiểu thư, có lẽ vì trong tôi mảnh mai, trắng trẻo và nhỏ nhắn chăng? Nhưng tôi lại rất “bụi đời”, tôi một mình xông xáo đi rất nhiều nơi, bằng những phương tiện rất “bèo”. Trong công việc tôi không nè hà bất cứ chuyện gì và làm rất “hùng hục”. Còn nói văn tôi “tiểu thư” thì cũng không hẳn, nhưng chắc chắn là văn tôi không “gai góc” rồi. * Oxford thương yêu đã có một kết thúc hoàn hảo. Nếu cho chị viết lại tác phẩm này, liệu chị có thay đổi nó? - Nhiều đọc giả trách tôi hay viết truyện kết thúc có hậu, nhưng tôi thích những kết thúc như thế vì tôi cho rằng cuộc sống vốn tốt đẹp nếu chúng ta làm chủ được cuộc đời mình. Tôi không thay đổi nếu viết lại vì mạch truyện đã tự nó tạo nên một kết thúc như thế. * Tôi có cảm giác, chị khá vội với phần kết truyện? - Tôi chưa từng hối tiếc về những gì mình làm vì tôi khá thận trọng và lý trí. Trong sáng tác, tuy văn phong có lãng mạn nhưng tôi viết cũng chuyên nghiệp. Tôi không đưa tác phẩm ra ngoài nếu chưa đọc lại và chỉnh sửa nhiều lần. * Bên cạnh “lưng vốn” về thể loại truyện ngắn, chị đã mạnh dạn đầu thử sức với một cuốn truyện dài tới hơn 300 trang. Và tôi nghĩ chị đã thành công với cuốn sách này, một tác phẩm viết lôi cuốn, hấp dẫn. Tôi đã đọc nó chỉ trong vòng vài giờ đồng hồ. Và điều tôi tò mò muốn hỏi là : chị sẽ còn tiếp tục với thể loại dài hơn này chứ? - Tôi rất muốn nhưng như mọi người biết tôi không có nhiều thời giờ cho sáng tác vì công việc chính của tôi hiện nay là giám đốc truyền thông-đối ngoại cho một công ty nước ngoài. Muốn viết truyện dài phải đầu tư rất nhiều thời giờ, công sức và kể cả một đề tài thú vị. Khi nào tôi tìm ra một đề tài nào khác thú vị tôi sẽ cố gắng lại viết truyện dài, không nói trước được. * Chị từng là thành viên của Hội bút Hương đầu mùa vang bóng một thời. Tâm thế cầm bút bây giờ chắc chắn sẽ khác khi chị còn là “hương đầu mùa” . Tôi muốn hỏi về “sự khác” ấy ở chị? - Ngày trước tôi rất hãnh diện ở trong hội bút Hương đầu mùa. Trong khi những bạn khác cùng tuổi với tôi viết rất sâu sắc như Châu Giang, Trang Hạ, Phan Hồn Nhiên, Hải Miên… thì tôi lại rất hồn nhiên, viết để giải trí, để truyền tải cuộc sống học trò giản dị. Nhiều người khuyên tôi nên tập viết “người lớn” hơn nhưng tôi không quan tâm bởi với tôi sáng tác là một thú vui, chẳng cần khó nhọc tập làm người lớn. Giờ thì tôi vẫn giữ phong cách đó, viết dễ dàng và nhẹ nhàng. Tôi không có bất kỳ áp lực nào do người khác tạo ra hay do chính bản thân mình tạo ra. Xem ra, tôi vẫn cho mình còn là “hương đầu mùa” chăng? * Bức ảnh xuất hiện trong sách với lời ghi chú: “Dương Thụy tại đại học Oxford, bối cảnh xảy ra chuyện tình Oxford thương yêu” khiến tôi khá tò mò. Nói như vậy thì “chuyện tình Oxford” là có thật? - Nếu không đến Oxford làm sao tôi dám lấy bối cảnh nơi đây cho cuốn truyện của mình? Tôi đâu thể tự mình tưởng tượng ra. Tôi đi du học ở Liège (vương quốc Bỉ) nhưng Oxford là nơi tôi ao ước được đặt chân vào. Tôi đã đến Oxford khi công ty gởi tôi đi tu nghiệp một tháng ở Anh. * Ở đầu câu chuyện của chúng ta chị có nói rằng mình thích lấy bối cảnh nước ngoài để truyện có không khí lãng mạn và mới lạ hơn. Tôi nảy ra 2 ý thế này: chị có nghĩ rằng truyện ngắn trẻ của chúng ta hiện nay đang thưa vắng dần mầu sắc lãng mạn? và ý thứ hai là : ngoài việc tạo một không khí mới lạ cho tác phẩm của mình bằng “yếu tố ngoại” chị có ý định làm mới lạ bằng những các thức khác? - Tôi có đọc các sáng tác mới nhưng không đầy đủ lắm nên không thể nói là thiếu màu sắc lãng mạn hay không. Tôi không cố tình đưa “yếu tố ngoại” vào sáng tác mà vì cuộc sống của tôi gắn liền với “yếu tố ngoại” do tôi làm việc trong công ty nước ngoài, sếp và đồng nghiệp là người nước ngoài, tôi hay đi công tác và có bạn bè người nước ngoài nên khi viết, tự khắc những “yếu tố ngoại” hiển nhiên hiện ra trong sáng tác của mình. Tôi viết hồn nhiên như tôi sống và vì cuộc sống tôi luôn được làm mới nên chắc rằng sáng tác của tôi cũng sẽ có gì đó mới hơn ngày hôm qua. (Theo PHONG ĐIỆP - Văn Nghệ Trẻ) Theo Báo Tuổi trẻ Oxford Thương Yêu(Thứ bảy, 09/06/2007 12:00:00 AM)
(Thứ Sáu, 08/06/2007) Với một bút pháp trong sáng kể về câu chuyện tình khá lãng mạn giữa một cô sinh viên VN với chàng trợ giảng người Bồ Đào Nha tại Đại học Oxford, Dương Thụy đã hấp dẫn được bạn đọc trẻ. 7.500 cuốn trong vòng chưa đầy hai tháng là một con số đáng nể trong tình hình hiện nay. T.Đ. Theo Báo Tuổi trẻ Oxford Thương Yêu(Thứ tư, 16/05/2007 12:00:00 AM)
(Thứ Tư, 16/05/2007) Dương Thụy và...một chuyện tình hiếm hoi TT - Chuyện tình đầu tiên giữa một cô gái Việt và một chàng trai nước ngoài trong lịch sử VN có lẽ là chuyện Mỵ Châu - Trọng Thủy. Kết thúc bi thảm của nó không làm chùn bước những thế hệ hậu bối, dù trong tư thế bị động của kẻ bị ngoại bang đô hộ hoặc chủ động của công dân một đất nước độc lập thời mở cửa - hội nhập. Từ ấy đến nay, đặc biệt là trong mấy năm gần đây, con số các cô gái Việt lấy chồng ngoại kiều có lẽ đã lên đến sáu chữ số.
Vậy tại sao lại nói chuyện tình của cô sinh viên Thiên Kim - VN với chàng trợ giảng Fernando Carvalho - Bồ Đào Nha tại đại học Oxford ở Anh là một chuyện tình hiếm hoi? Là bởi vì đây là chuyện còn hiếm hoi trong văn học. Riêng với đề tài chuyện tình trong giới sinh viên du học xa nhà thì càng hiếm hoi hơn nữa. Dương Thụy, cây bút có thể nói là “100% TP.HCM” (vì sinh đúng năm 1975 tại đúng thành phố vừa được đổi tên là TP.HCM), có đủ điều kiện để viết Oxford thương yêu (*). Những khóa du học dài hạn và ngắn hạn tại Bỉ, Pháp, Anh... không chỉ giúp cô trở thành một trong số ít cây bút trẻ có vốn tri thức dày dặn mà còn đủ vốn sống về mảng đề tài mà các nhà văn trong nước rất khó đụng đến: cuộc sống của giới sinh viên Việt ở châu Âu. Cầm bút từ lúc còn học trung học và đã có tác phẩm đầu tay từ năm 22 tuổi (đến nay đã có bảy đầu sách và ba giải thưởng văn học), truyện của Dương Thụy từng bị nhận xét là “viết dễ thương nhưng tỉnh táo đầy lý trí”. Viết trong tư thế của một người đi nhiều, học nhiều, ghi chép nhiều, hầu hết tác phẩm của Thụy đều có ít nhiều màu sắc báo chí (Dương Thụy từng làm việc như một nhà báo ở báo Hoa Học Trò) với nhiều chủ động đưa vào các thông tin về vùng đất, con người, cuộc sống của bối cảnh diễn ra câu chuyện. Với Oxford thương yêu, truyện dài đầu tiên của Dương Thụy, nhận xét ấy coi như... phá sản, vì chuyện tình xảy ra ở xứ sở sương mù này đầy chất sống động và ướt át, đặc biệt là đầy nữ tính... NGUYỄN ĐÔNG THỨC Nhận xét của khách hàng Hãy chia sẽ cảm nhận của bạn về sản phẩm Oxford Thương Yêu đến mọi người
| ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||