| Thứ bảy, 28/08/2010 01:28:39 PM |
Nhà văn Lưu Thị Lương: Nhẹ nhàng với những con chữ hiền queo |
Viết nhiều truyện ngắn, truyện cho tuổi teen nhưng cái tên Lưu Thị Lương neo lại trong tâm trí độc giả bằng những tập truyện thiếu nhi: Con cá mày ở trong nhà, Bí mật trên căn gác xép và gần hơn là hai tập truyện Đi lạc với cua đồng và Ông trời đang mưa. Đọc truyện thiếu nhi của Lưu Thị Lương người ta bất giác mỉm cười bởi cảm nhận được sự trìu mến tác giả dành cho nhân vật trong truyện. Tất cả những đứa trẻ nhỏ trong truyện đều được dành sự yêu thương, trìu mến nhất. Dù là trẻ con của nhà giàu hay nhà nghèo, ở vùng quê hay thành thị đều được bảo bọc trong vòng tay của người lớn, được người lớn xem là trung tâm của niềm vui, của sự quan tâm. Một thế giới trẻ thơ không tiếng khóc Thế giới trẻ thơ ngoài đời thật có thể khác, là một nhà giáo, chị cũng từng tiếp xúc với nhiều học trò rơi vào hoàn cảnh thiếu mẹ, vắng cha... nhưng chị không bao giờ đưa những cảnh buồn thảm vào văn của mình. Chị hỏi: "Có vẻ tô hồng quá phải không? Nhưng tôi không dám viết cái gì kinh khủng cả. Thậm chí không dám dùng từ chết mà thay bằng ngừng thở. Tôi không muốn để trẻ con buồn. Trẻ con nhỏ xíu thì phải được sống tốt, được yêu thương, nâng niu". Lưu Thị Lương giữ một môi trường hạnh phúc cho trẻ con, chị cố gắng không để những rắc rối, đau khổ của đời sống, của người lớn chạm vào sự ngây thơ của những thiên thần nhỏ. Chị lý giải: "Có lẽ tuổi thơ tôi hạnh phúc. Tôi được cả nhà cưng chiều, nâng niu. Cha mẹ, anh chị đều cố gắng bảo vệ tôi, tránh để tôi buồn, khóc. Tôi cảm nhận được sự yên ổn và hạnh phúc của một đứa trẻ nhỏ là thế nào nên tôi muốn xây dựng một thế giới hạnh phúc y như vậy cho trẻ con đọc".
Trà Giang (Báo Pháp Luật) |
|