Giới thiệu về nội dung Khát vọng và ý chí tuyệt vời của một em bé trong tận cùng của sự hắt hủi và vùi dập “Không nơi nương tựa” là câu chuyện thật của chính tác giả, kể về thời thơ ấu bị vùi dập đau thương của mình - một trong những trường hợp hắt hủi và bạo hành trẻ em nghiêm trọng nhất lịch sử bang California, Hoa Kỳ. Em bé Dave Pelzer đã bị chính mẹ ruột bỏ đói và ddanhsh đập tàn nhẫn. Người mẹ luôn bày ra những trò không thể đoán trước được, ác độc và gây nguy hiểm đến tính mạng của cậu. Dave phải học cách đối phó với những ngón đòn của người mẹ ruột của chính mình để sống sót vì bà ta đã không còn coi cậu là con trai của mình, mà chỉ là một tên nô lệ; trong mắt bà ta, Dave không phải là một đứa bé, mà là một “con vật”. Chỗ ngủ của Dave là một chiếc cũi nhỏ và cũ kỹ đặt dưới tầng hầm, còn quần áo của cậu thì rách nát và luôn bốc mùi nồng nặc. Cậu chỉ được mẹ quẳng cho những mẫu thức ăn dư thừa, ôi thiu. Thế giới bên ngoài không hay biết gì về những cơn ác mộng có thật của cậu bé đáng thương ấy. Cậu không có bất kỳ ai để nương tựa, chỉ có những giấc mơ dẫn đường cho cậu tiếp tục sống - giấc mơ về một người nào đó quan tâm đến cậu, yêu thương cậu và gọi cậu là con. Qua mỗi cuộc chống chọi của cậu bé ấy trong bóng tối cay nghiệt, bạn sẽ thấy như bản thân mình cũng cảm nhận được nỗi đau của cậu, an ủi mỗi cô đơn của cậu và cùng cậu tranh đấu cho sự sống còn. Câu chuyện đầy sức thuyết phục này sẽ giúp chúng ta nhận định rõ hơn về bản chất của nạn bạo hành trẻ em, đồng thời biết rằng chúng ta hoàn toàn có khả năng tạo nên một điều gì đó khác biệt để chấm dứt thực trạng đau lòng này. Dave Pelzer được xem là một trong nhwngx phát ngôn viên quốc gia làm việc hiệu quả nhất và đáng tin cậy nhất, chuyên hoạt động trong các nhóm hội, tổ chức chuyên nghiệp về dịch vụ nhân quyền. Những thành tích nổi bật của Dave đã nhận được những lời khen tặng từ đích thân cựu Tổng thống Ronald Reagan và George Bussh. Năm 1993, Dave được vinh danh là một trong mười Đại diện tiêu biểu nhất của Thanh niên Hoa Kỳ và năm 1994, Dave là công dân duy nhất của nước Mỹ vinh dự được trao tặng giải thưởng Thanh niên tiêu biểu nhất của thế giới. Dave còn được chọn làm người rước đuốc trong Thế Vận Hội năm 1996. Dave đã cống hiến cả cuộc đời mình để giúp nhiều người khác thoát khỏi nghịch cảnh. Dave là tác giả của quyển The Lost Boy - phần hai trong bộ ba tác phẩm của ông, và phần cuối là A Man Named Dave. Dave sống một cuộc sống bình lặng ở Ranccho Mirage, California với vợ, con trai Stephen và chú rùa cưng tên Chuck. “A child called ‘It’” là câu chuyện thật sự cảm động và thu hút, đến nỗi tôi lẫn các đồng sự đều không thể kiềm lòng. Câu chuyện của Dave Pelzer không nhằm mục đích nhấn mạnh hoàn cảnh khó khăn, tăm tối trong quá khứ mà nhằm nói lên ý chí cao độ của anh, đó cũng chính là điều đã làm lay động trái tim của tất cả chúng ta. Dave là một minh chứng sống cho việc tất cả chúng ta đều có khả năng làm cho cuộc đời của chính mình tốt đẹp hơn dù có gặp phải những khó khăn, trắc trở thế nào đi nữa. Mời bạn đón đọc.
Trích đoạn: Hãy xem trích đoạn cuốn sách Không Nơi Nương Tựa trước khi mua hàng
Báo chí giới thiệu Theo Báo Lao Động "Không nơi nương tựa" - một câu chuyện đau thương(Chủ nhật, 26/04/2009 08:34:45 AM)
"Không nơi nương tựa" là tựa đề tiếng Việt của cuốn tự truyện A Child Called "It". Đây là lối làm sách quen thuộc của Cty First News và tên sách thường hơi "cải lương" và không bao giờ hay bằng tên nguyên bản. Cuộc sống thời ấu thơ của tác giả, Dave Pelzer đã gây chấn động biết bao người Mỹ. Làm sao có thể tin rằng ở một quốc gia như Hoa Kỳ lại có một cậu bé ở một thành phố bị chính người mẹ đẻ hành hạ suốt nhiều năm tháng về cả tâm hồn lẫn thể xác. Y Trang (Nguồn: Báo Lao Động) Theo Báo Tuổi trẻ Cách để sống sót(Thứ sáu, 27/02/2009 08:44:25 AM)
Cứ năm trẻ em ở Mỹ thì có một em bị ngược đãi tinh thần hay thể xác. Không thiếu những người bố nhấn đầu con vào toilet cho đến chết, đấm đá con bất tỉnh trên sàn nhà... Đó là những số liệu của Dave Pelzer, cũng là nhân vật chính của cuốn tự truyện Không nơi nương tựa (*). Chuyện của Dave cũng chính là chuyện của những con người được sinh ra trong một xã hội có quá nhiều câu hỏi nhưng lại không có lời giải đáp. Cậu bé Dave bị mẹ đánh đập tàn nhẫn vì cho rằng đã đầu têu những trò nghịch ngợm của ba anh em. Hình phạt tăng dần cùng những lý do mỗi lúc một mơ hồ hơn, những cái tát tứa máu, bị bỏ đói... Dave tìm niềm an ủi cuối cùng nơi trường học nhưng rồi cái đói đã biến Dave thành một kẻ liên tục ăn cắp bữa ăn của bạn bè. Ở trường, Dave dần bị bạn bè tẩy chay. Cao điểm là bị mẹ đâm trong một lần bà say rượu. Vết dao không có lý do. Tâm hồn Dave đã hoàn toàn chấn động và cả cuộc đời còn lại là quá trình Dave đi tìm những câu trả lời: tại sao mẹ thiên thần đã biến mất, sao mẹ có thể biến con thành nô lệ, thành một đứa chỉ đáng ăn cơm thừa, ngửi amoniac và thậm chí liếm phân... Không thể hiểu nổi sự tha hóa của những người làm bố mẹ đến từ nơi nào! Có khi chỉ bắt đầu bằng sự khó chịu rằng đó là đứa con cứng đầu nhất trong đám con, có khi vì nghiện ngập, hay vì tự tôn vinh cái quyền mình đã sinh ra thì muốn sao thì muốn... Có nhiều lý do để đổ thừa, nhưng điều đặc biệt nghiêm trọng là những nỗi đau do bố mẹ để lại cho trẻ thơ trên thế giới này ngày càng không còn cá biệt. Và như thế, thiên đường và địa ngục của một đứa trẻ hóa ra lại rất gần nhau. Có hai chương trong quyển sách viết về hạnh phúc. Thời tươi đẹp là thời mà cậu bé 4 tuổi Dave Pelzer đã được mẹ mình mang đến những giấc mơ, với quà giáng sinh và vòng tay ôm. Còn Giải thoát là chương nói về niềm hạnh phúc đắng cay khi bằng sự nhẫn nhục nhưng không khuất phục, cậu bé 12 tuổi cuối cùng đã được hội đồng giáo viên Trường tiểu học Thomas Edison giúp đưa đến “con đường cao tốc đẹp nhất thế giới”, chạm đến tự do. Tự do ở đây là thoát khỏi sự ngược đãi nhiều năm của mẹ ruột mình. Điều nghiêm trọng tiếp theo chính là sức lan tỏa của cái ác, sự buông xuôi trước nỗi đau của người khác hình như luôn chực chờ. Người mà Dave phẫn nộ không kém gì mẹ chính là cha của mình - người đã được Dave gửi gắm niềm hi vọng. Nhưng ông đã chấp nhận thua cuộc, đã đứng nhìn Dave bị buộc phải ăn lại tất cả những gì Dave ói ra, khuyên Dave nên phục tùng mẹ ngay khi bị đâm, “giây phút đó tôi với ông đang dần xa nhau”. Có bao giờ bạn đặt câu hỏi: mai sau những đứa trẻ sẽ nhớ về bạn như thế nào không? Những trang viết hay nhất của Dave cho chúng ta hiểu được một đứa trẻ trong tận cùng nghịch cảnh đã nghĩ gì. Khi cọ rửa sàn nhà, Dave mơ mình sẽ là hoàng tử và chấm dứt chuỗi ngày làm đầy tớ. Dave cũng thường xuyên tha thứ và che giấu sự thật rằng mẹ đã thay đổi. Những hi vọng dù đứt đoạn cũng đủ đến ngày Dave nhận thấy sự sống của chính em là quý giá nhất. Nếu ai đó muốn ta quỳ xuống thì ta hãy gắng đứng dậy, muốn ta đói thì ta phải tự tìm cái ăn, ai muốn ta chết đi thì ta càng phải sống. Có nhiều cách đối diện với vết thương. Có người thì thù hận. Có người thì âm thầm tủi nhục. Còn Dave, 20 năm sau, Dave quyết định kể về tuổi thơ với ý thức: “Có hàng triệu người đau khổ như tôi và sứ mệnh của tôi là giúp đỡ họ”. Tiếng nói của anh đã làm nước Mỹ bàng hoàng. Quyển sách không những chỉ ra một phương cách sống sót trong nghịch cảnh, nó còn chỉ cho mỗi chúng ta cách đi qua những mối quan hệ thân thuộc trong gia đình mà không gây nên một tổn thương, mất mát nào. Đó chính là cách của Dave. Sống sót để có thể yêu thương lần nữa. Trương Bảo Châu (Nguồn: Báo Tuổi Trẻ) Nhận xét của khách hàng Hãy chia sẽ cảm nhận của bạn về sản phẩm Không Nơi Nương Tựa đến mọi người
| |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||