Giới thiệu về nội dung Cô Đơn Vào Đời:
Những mối quan hệ mà chúng ta cứ tưởng rằng cả hai bên đều vô cùng thương yêu nhau, những người đã từng đem lại rất nhiều niềm vui cho người mình yêu mến, những kỉ niệm luôn ấm áp trong kí ức đến cuối cùng, nếu như không dần dần phai nhạt đi theo thời gian thì cũng có một kết cục vô cùng thê thảm. Tình yêu là một việc rất bắt đắc dĩ. Tình yêu là một hỗn hợp của sự tất yếu, không thể tránh khỏi, nhưng nó cũng chẳng thể nào làm chúng ta thỏa mãn. Còn tình cảm gia đình thì sao? Cũng bất đắc dĩ như vậy cả thôi. Bạn không có quyền lựa chọn bố mẹ sinh ra mình. Bạn cũng không có quyền lựa chọn tình cha hay tình mẹ. Bạn sẽ nhận được bao nhiêu tình cảm của cha mẹ, điều đó bạn chẳng thể quyết định được. Cho dù không vừa lòng thì bạn vẫn cứ phải sống và chấp nhận điều đó, vẫn phải cố gắng yêu thương, vẫn phải làm tròn chữ hiếu. Bởi vì họ chính là người đã nuôi dưỡng chúng ta. Tình bạn thì còn bạc bẽo hơn nữa. Giữa nam và nữ không có tình bạn, một là yêu, hai là không yêu. Tôi là một đứa con gái, chỉ có thể có tình bạn với một đứa con gái. Mà tình bạn của con gái thì không có gì để nói! Chỉ cần môt ánh mắt ghen tị với chiếc vòng tay mới hoặc một cái tin nhắn của một người con trai cũng đủ để hủy diệt một tình bạn ngọt ngào. Tình bạn của con gái giống như một quả bóng bay, lúc bình thường có thể thỏi lên rất to, rất căng, rất đẹp. Nhưng ở trong ruột thì trống rỗng. Chỉ cần một lần chịu sự tác động nhẹ nhàng ở bên ngoài là nó sẽ lập tức nổ tung và chẳng còn gì nữa. Vậy là trong tình cảm, chẳng thể tin cái gì được cả, đều là những chuyện bất đắc dĩ cả thôi. Nhưng những điều đó lại vô cùng cần thiết. Bởi vì chúng ta là một con người. Có thể những quan điểm của tác giả quá tiêu cực và khác người, nhưng chẳng sao cả, vì cuối cùng tác giả đã có thể nói hết những quan điểm đó trong cuốn sách này. Mời bạn đón đọc. Trích đoạn: Hãy xem trích đoạn cuốn sách Cô Đơn Vào Đời trước khi mua hàng
Báo chí giới thiệu Theo Tuần Việt Nam Cô đơn vào đời (Thứ hai, 07/09/2009 09:49:59 AM)
Chạm vào những trang sách đầu tiên, người đọc như đang đặt chân vào địa hạt ký ức của tuổi thơ buồn bã thông qua giọng văn hóm hỉnh pha lẫn đắng cay. Hạnh phúc gia đình dường như không tồn tại trong lòng một đứa trẻ luôn khao khát tình cảm, có chăng chỉ là hình ảnh người mẹ lầm lũi trong đêm khuya để may một chiếc váy cho con gái mình đến trường sáng mai… Hình ảnh duy nhất an ủi đứa trẻ giữa những trận đòn roi không dứt sau đó cũng từ chính người mẹ ấy. Còn lại tất cả chỉ là nỗi ám ảnh thiếu thốn tình cảm và sự cô đơn dai dẳng trong chính căn nhà của mình đã khiến đứa trẻ ấy khi lớn lên trở nên dửng dưng trước mọi vật xung quanh. Hạnh phúc của nửa trước cuộc đời một người liên quan mật thiết đến tuổi thơ của họ. Hạnh phúc của nửa sau cuộc đời một người liên quan mật thiết đến hôn nhân của họ”. Dường như Thủy Tha Tha - nhân vật chính trong câu truyện - người tự ví mình như “ngọn cỏ cô độc giữa đồng không hiu quạnh”, đã không có được hạnh phúc của nửa trước cuộc đời cô. Một ánh mắt dịu dàng đủ để cô có thể có niềm hy vọng về quãng đời còn lại, đủ để cô không muốn từ bỏ thế giới này mà chỉ có một bà mẹ đơn côi lưu luyến, và đủ để cô tự hào rằng mình xứng đáng để có một ai đó yêu thương. Cô đi qua năm tháng của tuổi học trò với một tình yêu trong vắt trong ánh mắt và sự quan tâm đong đầy trong bàn tay. Hứa Lật Dương - chàng trai với gương mặt thanh tú, là người duy nhất chạy ra khỏi lớp học để mang về cho cô chai thuốc Vân Nam với công thức pha chế “bí mật”, người cuối cùng ở lại cùng cô trò chuyện trên mọi nẻo đường, người sẵn sàng đi một đoạn đường dài trong bão tuyết để mang đến món ăn cô yêu thích, ở bên cạnh cô khi bệnh dịch đe dọa và cũng là người đầu tiên đã khóc những giọt nước mắt vì cô. Viết đến đây, tác giả câu chuyện đã tỏ ra khá ưu ái khi dành nhiều thời gian bày tỏ quan niệm của mình về “tình yêu”. Nhiều người cho rằng, khi bạn còn trẻ, cái mà bạn cho là “tình yêu”, không phải là tình yêu, đó có thể chỉ là bạn “đánh bóng” mối tình đầu ngây thơ của mình. Với Cô đơn vào đời, Dịch Phấn Hàn không mang đến cho người đọc một đáp án về cách chống chọi mọi nỗi cô đơn hay khiến độc giả sa lầy vào nỗi tuyệt vọng khi nhìn thấy người ta mất đi niềm tin duy nhất. Đơn giản như tác giả viết, “chỉ là những suy nghĩ của bản thân, chỉ là ghi lại những năm tháng trưởng thành của tuổi thanh xuân, thu lượm những tình cảm, những rung động, những buồn đau, những thất vọng mà tôi đã từng trải qua”. Đằng sau những trang viết chân thật khi miêu tả cảm xúc của các nhân vật, ta thấy dường như đâu đó phảng phất sự nuối tiếc, sự ước mong “đóng băng” thời gian để những giây phút đẹp đẽ nhất sẽ dừng lại mãi mãi. Trân trọng những gì mà bạn đang có, nhìn mọi thứ với con mắt vị tha hơn, từ bỏ những huyễn hoặc và chấp nhận sự thật như nó vốn là, bạn sẽ thấy con đường mình đi thông thoáng hơn. Đó chính phần chìm của tảng băng trôi mà tác giả đã che lấp bằng những suy nghĩ tiêu cực và đầy bất mãn của nhân vật chính. Một mảng ký ức cuối cùng quay trở về trong trang kết thúc truyện như một thước phim tua nhanh, đó cũng chính là sự khẳng định lần nữa của tác giả về tình yêu lớn nhất trong cuộc đời nhân vật: “Trong thời đại này, ai dám nói tình yêu bị phản bội không phải là tình yêu thực sự?”. Đó là một kết thúc đầy nước mắt nhưng ta thấy mãn nguyện bởi hình ảnh người con trai ấy đã dần dần được khôi phục. Tình yêu anh mang đến cho cô cho đến tận cùng quyển truyện, là tình yêu đẹp nhất mà cô từng có, và dường như hình ảnh anh vẫn đang ẩn hiện, lấp lánh đâu đó trong trái tim cô trong suốt quãng đời còn lại. Mai Mẫn Nhi (Nguồn: Báo Tuần Việt Nam) Nhận xét của khách hàng Hãy chia sẽ cảm nhận của bạn về sản phẩm Cô Đơn Vào Đời đến mọi người
| ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||