Loading...
Tổng đài chăm sóc và Hỗ trợ Khách hàng hoạt động suốt 7 ngày trong tuần
<br />
Thứ 2 - 7: hoạt động từ <strong>7:30  - 21:00</strong>
<br/>
Chủ nhật: hoạt động từ <strong>8:00 - 17:00</strong>
Hotline 1900-6401
<strong>Miễn phí Giao hàng</strong> Toàn quốc cho các đơn hàng từ 200.000đ.
<br />
Miễn phí Giao hàng nội thành Hà Nội và Hồ Chí Minh đơn hàng từ <strong>100.000đ</strong>
Miễn phí giao hàng Tận nơi — Toàn quốc
Với hơn 50,000 đầu sách trong mọi lĩnh vực (và tiếp tục tăng mỗi ngày), Vinabook.com tự hào là nhà sách trên mạng có số lượng đầu sách lớn nhất Việt Nam, bạn có thể tìm được bất kỳ quyển sách nào cho mọi nhu cầu đọc sách của bạn.
50,000 tựa sách Cập Nhật Hằng Ngày

Lê Vân Yêu Và Sống (Tự Truyện)

Tác giả: Lê Vân, Bùi Mai Hạnh
Nxb Hội Nhà Văn
Phương Nam
0.05 0
Giới thiệu về nội dung - Tôi đã sống một cuộc đời thường có cả điều đúng, có cả điều sai, có cả những đau khổ tự chuốc lấy trong khi đó tôi cũng trút đau khổ lên không ít người khác. Tôi có cả mọi tuổi thơ cay đắng mà không biết đỗ lỗi cho ai. Tôi từng có thể ... Xem chi tiết
 
  • Tặng Voucher chăm sóc da trị giá 500k cho đơn hàng từ 300k, Tặng Voucher Spa trị giá 790k cho đơn hàng từ 400k (Chi tiết)
  • Ưu Đãi Sách Hay Cho Phái Đẹp: Miễn Phí Bọc Sách, Quà Tặng Ngập Tràn (Chi tiết)
  • Có dịch vụ bọc sách plastic cao cấp cho sách này (Chi tiết)
  • Giao hàng miễn phí trong nội thành Hồ Chí Minh và Hà Nội cho các đơn hàng từ 100.000đ.
  • Giao hàng miễn phí toàn quốc cho các đơn hàng từ 200.000đ.
Giá bìa 45,000 đ  

Giá bán

23,000 đ

Tiết kiệm
22,000 đ (49%)
Tạm hết hàng

Sách nên mua kèm với sách này

Nguyễn Nhật Ánh 28,000 đ
  =
28,000 đ
 

Người khác cũng mua các cuốn sách này

 

Lê Vân Yêu Và Sống (Tự Truyện)

Tôi đã sống một cuộc đời thường có cả điều đúng, có cả điều sai, có cả những đau khổ tự chuốc lấy trong khi đó tôi cũng trút đau khổ lên không ít người khác. Tôi có cả mọi tuổi thơ cay đắng mà không biết đỗ lỗi cho ai. Tôi từng có thể muốn gì được nấy, những thứ mà bất cứ người bình thường nào cũng đều thèm khát. Và ngược lại, tôi cũng phải đối mặt với biết bao sự ê chề trong đó có cả tôi, có cả do người khác gây ra cho tôi. Tóm lại tôi chẳng việc gì phải dựng nên những thứ mà tự nó đã chặt kín trong cuộc đời mình rồi. Nhưng nếu vẫn có ai đó không tin mục đích của tôi khi chấp nhận có cuốn sách này, thì tôi cũng không hề vì thế mà thiếu tôn trọng họ. Chúng ta được đào luyện trong một môi trường mà lòng thành thật không phải lúc nào cũng được đặt  ở những vị trí xứng đáng.

Đôi khi tôi lại nghĩ, hình như mình đang " vạch áo cho người xem lưng ".... Tại sao tôi lại phải cứ làm cho những người thân của mình đau lòng? Nhưng hoá ra người đau lòng nhất lại chính là tôi. Giờ đây thì mọi việc đã không thể nào dừng lại được. Thôi thì ai muốn nghĩ gì về tôi là quyền của họ. Tôi chấp nhận cả sự nguyền rủa. Bời vì nếu cuốn sách này trở thành nguyên nhân của những hiểu lầm có thể xảy ra, thì nó cũng đồng thời là một cơ hội để cho tôi tự thanh tẩy tâm hồn mình. Mục đích lớn nhất của tôi là sám hối mặc dù tôi biết không phải mọi sự sám hối đều được tha thứ. Tôi muốn tự trừng phạt mình thay cho một sự trừng phạt từ trên cao sớm muộn rồi cũng giáng xuống.....

Mời bạn đón đọc.

Ghi chú: Vinabook.com Đã Có hàng, Đơn hàng sẽ được giao ngay!
 

Báo chí giới thiệu

theo Báo Tuổi trẻ
Lê Vân Yêu Và Sống (Oct 18, 2006 00:00:00)
(Thứ Ba, 17/10/2006)

Lê Vân yêu và sống (kỳ 8): Mối tình đầu

TT - Trong tình yêu với “người ấy”, tôi như người sống hai cuộc đời. Cuộc đời ngoài ánh sáng với gia đình, đồng nghiệp bạn bè là cuộc đời giả tạo. Cuộc đời trong bóng tối với mối tình éo le, vụng trộm mới là cuộc đời thật, nguồn sống thật. Tôi sẵn sàng từ bỏ tất cả, cả bản thân mình, để chỉ có “người ấy”...

>> Kỳ 7: Chỉ tại ông Trương Nghệ Mưu
>> Kỳ 6: Một khi lòng đã chán
>> Kỳ 5: Những người đạo diễn của tôi
>> Kỳ 4: Những ngày khổ luyện
>> Kỳ 3: Cuộc đời buồn của mẹ
>> Kỳ 2: Vân ơi, Vân là ai?
>> Kỳ 1: Tuổi thơ ngắn ngủi

Em giàu có vì em có anh

Lúc đó tôi vừa tròn đôi mươi. Tôi ví mình như một trang giấy trắng chờ anh, người nghệ sĩ gấp đôi tuổi tôi, viết lên đó những bài học đầu tiên. Gặp anh, tôi như đám ruộng hạn gặp mưa lớn, tôi hút lấy, thấm lấy tất cả những tư tưởng, kiến thức anh trao về nghệ thuật, về thế thái nhân tình. Tất cả những gì anh thấy bức bối ở cuộc đời thì anh trút hết vào tôi. Anh giống như một con tằm miệt mài nhồi nhét kiến thức cho tôi. Anh trải lòng mình ra với tôi như là cách xả bớt sự căng thẳng và còn là cách giúp tôi tỉnh ngộ, để tôi không bị vấp phải những cái anh đã vấp. Anh chỉ bảo tôi từng li từng tí, dẫn dắt tôi trên bước đường nghệ thuật. “Đừng có uyên bác quá. Hãy làm cách nào đó để nghệ thuật phải mang được hơi thở, dấu ấn của cuộc sống hiện đại”. Anh thường bảo tôi như vậy.

Thực chất, tôi bị hút vào cái tầng văn hóa và kỹ năng sống mà tôi đang khao khát, tìm kiếm trong tăm tối tuyệt vọng. Tôi học tất cả từ anh. Chính anh đã tạo nên một hình ảnh của tôi, một giá trị của tôi ngày hôm nay.

Về điện ảnh, anh dạy tôi trước hết phải biết chọn lựa những tác phẩm có giá trị văn học. Sau đó là chọn đến đạo diễn. Và cái chìa khóa để thành công trong điện ảnh chính là tạo được sự chân thật. Diễn phải như đời thì mới là điện ảnh. Cho nên, khi diễn viên sân khấu sang đóng phim bao giờ cũng bị cương, bị mắc bệnh diễn, bị đóng phim đóng kịch. Trong nghệ thuật múa, trường múa chỉ mới chú ý truyền đạt kỹ năng động tác trên sân khấu mà quên mất phần hồn. Riêng anh lại dặn dò kỹ lưỡng, phải làm sao thể hiện được ngọn lửa ở bên trong. Ngọn lửa của chính tâm hồn mình chứ không phải của ai khác.

Đã từng có dư luận là tôi bị bệnh lãnh cảm, chẳng bao giờ thấy rung động với bất kỳ ai. Có lẽ đúng. Bởi “người ấy” đã chiếm trọn từng khoảnh khắc hơi thở đời tôi rồi! Tôi cần anh giúp tôi mở to mắt nhìn vào cuộc đời, vượt thoát khỏi không khí tù đọng lưu cữu. Với kiến thức về nghệ thuật, đời sống quá hạn hẹp buồn tẻ ở trường múa, tôi bước vào đời là một thứ nghệ sĩ công chức, sao tránh khỏi sự ấu trĩ ngô nghê! Tôi như một mảnh đất hoang được anh khai phá và gieo trồng những hạt mầm đầu tiên. Những thông tin, những kiến thức của anh là mạch nước ngầm nuôi dưỡng tưới tắm tâm hồn tôi. Anh thì thầm với tôi những điều không thể nói to lên với bất kỳ ai, những điều tôi chẳng bao giờ nghe thấy ở nhà trường, gia đình hay nhà hát.

Khi chúng tôi mới quen nhau, anh chủ động mời tôi đến nhà chơi. Để cho tự nhiên, anh mời cả hai người nữa cùng nhà hát. Anh cố tình hẹn chúng tôi đến chơi vào cái giờ mà vợ anh sẽ đón cậu con trai hai tuổi rưỡi ở mẫu giáo về. Đó là một cậu bé bụ bẫm, đáng yêu. Vợ anh, một người đàn bà xinh đẹp, hiền hậu, mời chúng tôi món mứt chà là đã được chuẩn bị chu đáo từ trước...

Từ nhà anh về, ngẫm lại cách sắp xếp, tổ chức cuộc sống gia đình, chăm lo cho vợ con của anh, trong tôi ngột ngạt cảm giác vừa tủi thân vừa tội lỗi. Cuộc sống của anh lúc ấy có một cái gì đó rất khác với kiểu sống xô bồ tạp nham của những gia đình nghệ sĩ tôi từng gặp. Anh không giàu nhưng rõ ràng anh ở một đẳng cấp khác, một tầng văn hóa khác. Anh cố tình phơi bày cho tôi biết một sự thật, vợ anh là con nhà nề nếp. Chị có vẻ đẹp làm người ta phải sững sờ. Một vẻ tỏa sáng từ trái tim nhân hậu của người có gia phong gia giáo. Các con anh khỏe mạnh thông minh. Anh không cần phải tạo ra một kịch bản kiểu gia đình bất hạnh hay éo le. Anh chứng tỏ mình không như những người đàn ông khác phải giấu giếm gia cảnh... Tất cả được anh phơi bày như bánh bóc trên sàng. Mời tôi đến nhà, anh muốn tôi hiểu, anh đến với tôi không có gì khác ngoài sự trong trắng, quá trong trắng của tôi lúc đó.

Yêu anh đến vắt cạn kiệt tâm hồn nhưng đó cũng chính là thời kỳ tâm hồn tôi giàu có nhất. Khi thưởng thức một bản nhạc, tâm hồn mình như muốn hòa vào đó, như tìm thấy một tiếng lòng gần gụi... Khi đọc một cuốn sách, một truyện ngắn, một tiểu thuyết, tôi nhận ra một chút mình trong chính hoàn cảnh đó. Tôi vẫn nói với anh: “Em chẳng có của cải gì nhưng em cảm thấy mình giàu có vì em có anh. Của cải em có chính là tình yêu của chúng ta”.

Vụ “đột kích” của mẹ

Không hiểu từ đâu mà mẹ tôi lần ra địa chỉ của anh. Mẹ không cần tìm hiểu mối tình của con ra sao để mà chia sẻ thông cảm hay thậm chí ngăn cấm. Đơn giản là yêu một người đã có gia đình nghĩa là sai trái. Mẹ đùng đùng đi thẳng tới nhà anh để cắt đứt mối tình của con gái. Lúc bấy giờ, tôi chỉ thấy một điều, sao mẹ có thể độc ác đến thế, tàn bạo đến thế! Vì là người có bản lĩnh nên anh tiếp mẹ tôi một cách cực kỳ bình tĩnh khoan thai. Không hề hoảng hốt, anh nói với mẹ: “Chị ngồi chơi để tôi mời mẹ các cháu về cho chị gặp mặt”...  Sau này, tôi hiểu, mẹ đến gặp anh là hành động theo bản năng thương con chứ chẳng nghĩ ngợi gì nhiều. Mẹ tìm cách để con gái thoát khỏi mối tình oan trái, và còn vì bực tức “người ấy” làm tôi đâm xa lánh tất cả những người con trai khác. Mà đâu phải ai trong số họ cũng là vứt đi cả đâu! Có nhiều người thật sự là con nhà tử tế, theo tôi kiên trì bảy, tám, chín năm trời, chẳng bao giờ tôi tiếp cả. Cứ đến nhà là tôi bỏ đi để cho mình mẹ tiếp. Và có lẽ, đã nhiều phen tôi làm cho mẹ muối mặt.

Chắc hẳn lúc ra đi mẹ nghĩ sẽ cho anh một trận, nhưng khi đến nơi, thấy gia cảnh anh và thái độ của anh, mẹ như chùng xuống, cuối cùng lại hỏi một câu: “Anh có dám bỏ vợ để lấy Vân không?”. Và mẹ rơm rớm nước mắt ra về. Có lẽ, mẹ thấy thương cho mối tình này quá. Có lẽ, mẹ hiểu vì sao con mình lại si mê người ta đến vậy...

Nhắm mắt đưa chân...

Về nhà, mẹ không hề hé răng nói về cuộc “đột kích” ấy. Đương nhiên, tôi vẫn biết. Và như một qui luật, khi tình yêu càng gặp cản trở thì lại càng lao đến mạnh mẽ hơn gấp bội. Tình yêu của chúng tôi cũng vậy, nó đã vượt qua muôn vàn khó khăn để đòi quyền được sống. Tôi nói cuộc tình này thiêu rụi cả tuổi trẻ của tôi, là nói theo ý nghĩa nó là một cuộc tình mang lại đau đớn cả về tâm hồn lẫn thể xác, nhưng ở khía cạnh khác, nó đem lại những khoảnh khắc hạnh phúc hơn tất cả.

Sợ ánh sáng, sợ gặp người quen, tôi gần như đoạn tuyệt với bên ngoài, với gia đình, với bạn bè. Tôi luôn ý thức đó là mối tình tội lỗi. Và chính tôi là người có tội chứ không phải ai khác, vì tôi cố tình lao vào yêu một người đàn ông có gia đình.

Càng chứng kiến gia cảnh của “người ấy” qua những việc nhỏ nhặt nhất anh làm cho tổ ấm gia đình vợ con, cuộc đấu tranh trong tôi càng trở nên dữ dội. Tôi thương mến đến mức không thể phá vỡ cái tổ ấm ấy, nhưng đồng thời lại muốn xây dựng một tổ ấm hệt như thế với anh. Chỉ với anh chứ không thể là một người đàn ông nào khác!

Vì quá mơ ước cuộc sống gia đình với anh nên tôi đã kiếm tặng anh những đồ vật tượng trưng cho cuộc sống vợ chồng như hai cái bát, một đôi đũa, và tôi còn kiếm cả len về móc một đôi tất trẻ con, xin đâu đó một cái yếm trẻ con bằng ren rất đẹp... để dành tặng anh. Tất cả chỉ để biểu lộ niềm khát khao cháy bỏng có một cuộc sống lứa đôi cùng anh. Những đồ vật ấy tự nhiên đã trở thành những vật thiêng đặt trên ban thờ tình yêu của chúng tôi.

Chúng tôi nguyện sống để bụng chết mang theo mối tình này. Thậm chí, khắc nghiệt hơn, anh còn lường trước cả sự việc nếu chẳng may anh có ra đi thì anh cũng muốn tôi không nên đến đám tang anh. “Quan trọng vẫn là tình cảm mà chúng ta đã có với nhau. Anh sợ làm đau lòng người thân, đau lòng những đứa con, đau lòng gia đình và bạn bè”.

Hơn ai hết, “người ấy” luôn luôn lo lắng tôi sẽ đánh mất giá trị của mình, luôn có ý thức gìn giữ nhân cách cho tôi, để tôi đừng trở thành một người đàn bà tầm thường phù phiếm. Vượt lên trên tất cả, tôi thành thật muốn anh hãy quay về với tổ ấm của anh, quên tôi đi. Những người thân của anh không có tội. Vào đỉnh điểm của sự bế tắc, không một chút ánh sáng nào lóe lên trong mối quan hệ với “người ấy”, tôi ngấm ngầm nhắm mắt ký rẹt một cái vào giấy kết hôn với một người đàn ông tôi không hề yêu.

Tự truyện của LÊ VÂN
BÙI MAI HẠNH thực hiện

Muốn dứt khỏi oan tình này người con gái đa đoan ấy lại rơi vào một oan tình khác. Cô luẩn quẩn như “giăng bẫy” chính mình, để rồi cứ mãi bị ám ảnh và day dứt.

Kỳ cuối: Mắc tội người tình

theo Báo Tuổi trẻ
Lê Vân Yêu Và Sống (Oct 18, 2006 00:00:00)
(Thứ Tư, 18/10/2006)

Lê Vân: Tôi thanh thản vì đã sám hối trung thực

Nghệ sĩ Lê Vân (phải) và nhà thơ Bùi Mai Hạnh

TTO - Giản dị và chân thành, nhẹ nhõm và trẻ trung, không ai có thể tưởng tượng người đàn bà từng được mệnh danh là "đẹp nhất VN" đã ở vào tuổi 49. Lê Vân vẫn rất đẹp, vẻ đẹp thuở nào, có thêm sự đằm thắm và thanh thản.

Chị đang sẵn sàng đối mặt với tất cả những gì nặng nề nhất từ gia đình và những người liên quan sau khi cuốn tự truyện "Lê Vân  Yêu Và Sống" ra mắt và đang trở thành đề tài nóng tại nhiều diễn đàn.

* Chị Lê Vân, sao lại thế, có nhiều chuyện có thể im lặng giữ cho mình mà lại kể. Kể ra rồi thì sẽ ra sao? Nhất là khi người được kể đến ấy lại là cha mình, với một chân dung không lấy gì làm tích cực?

-Tôi mong mọi người hãy đọc hết cuốn sách, và nhìn nhận những điều tôi kể trong dòng cảm xúc của tôi. Vâng, tôi viết cuốn tự truyện này hoàn toàn không xuất phát từ việc mình không muốn nói tốt về bố mình hay về bất kỳ ai, tất cả hoàn toàn nằm trong dòng cảm xúc của Lê Vân: một cô bé Lê Vân 3 tuổi phải ngủ đêm với mẹ trên bàn ở cơ quan, một Lê Vân thiếu niên đói lả, kiệt sức vì tập luyện trong trường múa, Lê Vân thiếu nữ yêu và cống hiến cho nghệ thuật, Lê Vân thiếu phụ với những đa đoan đàn bà.

Trong cuộc đời của tôi, bố ở đâu? Tôi không muốn làm trái với đạo lý, tôi không hề muốn mang gia đình mình ra đàm tiếu, tôi chỉ muốn cho mọi người biết: trong những thời như thế, đã có những con người sống khốn khổ như thế. Mà lại là những nghệ sĩ tài năng hẳn hoi.

Có thể, bố đã không hề muốn sống như thế, nhưng bố tôi là một nghệ sĩ nghèo, mà nghèo thì bao giờ cũng đi với hèn. Những người nghèo như bố tôi, dù tài năng và nổi tiếng, đã không làm tròn trách nhiệm với gia đình, với vợ con. Một cách nào đó thì câu chuyện kể của tôi cũng nói lên được những điều oan uổng của bố, để mọi người có thể thông cảm với ông hơn.

* Chị đã gặp phải những phản ứng như thế nào từ người thân, cha, mẹ, các anh chị em, những người được nhắc đến trong cuốn tự truyện?

- Tôi chưa nói chuyện trực tiếp với ai cả. Cũng chưa có ai chủ động nói chuyện hay tỏ thái độ gì với tôi. Nhưng tôi tin là mọi người không thể nổi giận vì sự thật. Những gì tôi đã kể đều là sự thật. Tôi đã rút hết gan ruột mình ra mà kể, tôi đã trung thực đến tận cùng với bản thân mình. Vì tôi kể với một tinh thần sám hối tuyệt đối.

Tôi sám hối với những gì mình đã làm, đã không phải, đã lầm lỡ. Trước tiên là sám hối cho tôi, dù biết không phải lúc nào sám hối cũng được tha thứ. Và sám hối đòi hỏi sự trung thực, vì thế tất cả những con người và sự việc liên quan cũng cần được kể với tất cả những gì đã xảy ra, về bản chất. Về những liên quan đến công việc, sự nghiệp, xã hội, tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm.

Còn với gia đình, tôi cũng đã quyết định thu xếp một cuộc gặp gỡ và đối thoại thẳng thắn với gia đình. Trước hết, cuối tuần này tôi sẽ gặp bên nội (bố tôi và các anh chị em của bố), sau đó sẽ là bên ngoại. Cũng phải chia bớt ra chứ cùng một lúc mà chịu đựng chừng ấy sức ép thì tôi… chết mất.

Tôi cũng nghĩ là đã đến lúc ngồi lại và nói thẳng thắn với nhau, về tất cả. Đã có một thời, rất lâu, chúng ta không dám nói sự thật với nhau, để tất cả trong một tình trạng âm u, mù mịt, gần gũi thế mà cứ mỗi người là một thế giới riêng biệt, chẳng ai tin ai, chẳng ai chia sẻ với ai, và cứ thế làm khổ nhau. Đối thoại, bao giờ cũng là cách tốt nhất để hiểu nhau, tôi hiểu ra điều đó hơi muộn, cũng vì thế mà cuộc đời tôi đã gặp nhiều bất hạnh đến thế.

* Tự truyện của chị đang rất được tìm đọc và gây xôn xao. Liệu đây có phải là một khởi đầu mới để Lê Vân quay lại với công chúng, với sàn diễn và màn bạc hay không? Và chị có định kể  tiếp câu chuyện của mình hay không?

- Không hề. Tôi đã nói rồi. Lòng tôi đã nguội lạnh, sau tất cả những gì mà tôi đã kể. Tình yêu đã chết rồi thì không thể sống lại được. Nghệ thuật đã cho tôi nhiều, nhưng những gì mà tôi đã trải qua khi gắn bó với nó cũng giết chết trong lòng tôi tất cả những gì là tình yêu. Tôi vẫn mong sẽ được chứng kiến một nền nghệ thuật VN khác, đẹp đẽ, trong sáng, quyến rũ… Chỉ tiếc là trong đó sẽ không có Lê Vân nữa rồi.

Còn câu chuyện của tôi? Tôi không dám chắc. Nhưng những lúc cô đơn, những khi con đã ngủ và người yêu đã đi xa, cả cô bạn Bùi Mai Hạnh, người chấp bút cho tự truyện của tôi cũng đã quay về với mái ấm của cô ấy, tôi lại lấy một quyển vở học của con trai, loại kẻ ô rất to ra, âm thầm ngồi viết. Tôi tự viết những gì tôi đang nhớ. Có thể lại sẽ có một câu chuyện nữa, nhưng tất nhiên không phải bây giờ.

TH.H. ghi


Lê Vân yêu và sống (*) kỳ cuối
Mắc tội người tình

TT - Anh là một trong những người đàn ông kiên trì theo đuổi tôi hàng tám, chín năm, biết tôi có mối tình trắc trở không thể nào thành được nên anh cứ theo, cứ chờ đợi, không lấy ai cả.

theo Báo Tuổi trẻ
Lê Vân Yêu Và Sống (Nov 3, 2006 00:00:00)
(Thứ Tư, 18/10/2006)

Lê Vân yêu và sống: Đọc sách thấy người

Giản dị, rạng rỡ, NSƯT Lê Vân xuất hiện trong buổi tối 16-10-2006 ở Trung tâm văn hóa ngôn ngữ Đông Tây (đường Cầu Giấy HN), để giới thiệu cuốn sách vừa ra lò đã chuẩn bị nối bản của mình: “Lê Vân yêu và sống”.


Sách in đẹp, đủ dày so với tầm vóc một cuốn tự truyện (hơn 350 trang), bìa của họa sĩ trẻ Trần Đại Thắng, NXB Hội nhà văn ấn hành. Một hàng dài độc giả chờ đến lượt được tác giả ký tặng, có người còn “xin hộ người khác” (chữ ký).
Có một thời xa vắng trong trang sách, mà độc giả thế hệ 7X, 8X trở đi có thể khó cảm nhận. Những bi kịch nhỏ phía sau màn bạc, sau ánh đèn sân khấu. Điện ảnh được coi là “hiện thực thứ hai”, thì giới làm điện ảnh nhiều người có “chân dung thứ hai” không như công chúng hình dung.

Những thói đời, chuyện làng văn nghệ đâu đó đã được nghe, cũng không có gì lạ cả, nhưng nay nó được một nghệ sĩ  kể lại như chứng nhân.

Nghe tin nghệ sĩ tài sắc trong gia đình danh giá - Trần Lê Vân viết tự truyện, có người đoán: Chắc lại “nửa non” sự thật mà thôi (“nửa bánh mì là bánh mì còn nửa sự thật là nói dối”); có dám viết về những bí mật gia đình không, về mối tình trong bóng tối (theo nghĩa đen, chỉ diễn ra ban đêm không có ban ngày) không... vân vân.

Có thể vẻ sám hối “tôi biết tôi có tội” nghe hơi nặng nề với những người có quan điểm “thoáng” về tình yêu và hôn nhân, nhưng Lê Vân - Bùi Mai Hạnh biết tìm giọng điệu thích hợp, chi tiết đáng tin cậy.

Có những bí mật thật sự đã phát lộ, và có những sự thật chỉ hé lộ phần nào. Những phương châm sống giản dị cho thấy độ chín của một người đàn bà trải đời, không kém sâu sắc.

Các mối tình mang màu tiểu thuyết nhưng cũng đời. Nhiều đoạn cảm động, nhiều đoạn có chất thơ. Nghe nói, Lê Vân cũng là người “chết vì chữ nghĩa”, bị chữ nghĩa lung lạc.

Viết hồi ký, tự truyện trong giới nghệ sĩ ở ta còn là chuyện mới mẻ. Vì chưa quen, dị ứng? Vì đời sống nghèo nàn? Vì không đủ dũng khí?... Tự truyện của Lê Vân không lạ lắm, số phận của chị không đặc biệt lắm mà hóa ra vẫn đặc biệt.

Đọc Lê Vân yêu và sống, liên tưởng Hồi ức của một geisha. Nếu có tài, có phẩm giá, ta chẳng sợ gì. Thuở nhở, chị dằn vặt tự hỏi mình là ai. Gần đến tuổi “ngũ thập tri thiên mệnh” đã ngộ ra, đơn giản: “Tôi là tôi, là đàn bà”. Và cảm thông sâu sắc với đàn bà: “Nhiều khi, tôi chỉ muốn kêu lên, gào lên: Người đàn bà ơi, hãy dũng cảm lên, hãy nhìn thẳng vào sự thật. Đừng chấp nhận cái gọi là số phận. Ta phải đủ mạnh để số phận phải theo ta. Ta phải đủ trí khôn để không bị số phận ru ngủ ta dẫn dắt ta vào bể đời trầm luân khổ ải. Ta phải đủ thiện tâm để làm mềm lòng cả những con người độc ác xấu xa...”.

Theo Tiền Phong

“Nhìn những người có vẻ bề ngoài sang trọng, mặt hoa da phấn, trông nhàn nhã thảnh thơi, tôi lại thầm hỏi: “Có thật không vẻ nhàn nhã thảnh thơi kia? Có thật không vẻ sang trọng kia? Và có thật không cả cái sắc đẹp kia nữa? Ai mà biết được, khi bóng đêm phủ xuống vạn vật, cái xấu cái đẹp, cái sang cái hèn nhòa lẫn...

Trong đêm đen thăm thẳm, chỉ có giọt nước mắt và nỗi bất hạnh là có thật. Cứ thế, tôi đi từ ngộ nhận này sang ngộ nhận khác với con mắt ngày càng bi quan chán nản. Tôi biến cuộc đời tôi dưới bóng đêm thành cuộc đời có thực, biến cuộc đời thực của tôi trong mắt người đời thành cuộc đời giả, thành bến đời đỗ tạm.

Như con tàu không bến, sau mỗi lần tránh tàu, con tàu thật đi qua, con tàu tôi lao tới, không có đường ra, không có điểm dừng. Dừng là chết. Và tôi cứ lao đi, lao đi vô định...

... Từ một phụ nữ trở thành người mẹ, tôi như được sinh thêm một lần nữa. Gió không còn là gió hôm qua, và nắng cũng là nắng mới...”.

Trích Lê Vân yêu và sống

theo Báo Người lao động
Lê Vân Yêu Và Sống (Oct 20, 2006 00:00:00)

Nghệ sĩ Lê Vân: Muốn sám hối và trừng phạt mình

(Ngày 19-10-2006)

Là một người đàn bà đẹp, nên dù xuất hiện ở đâu, trên màn ảnh hay với tư cách tác giả của một hồi ký, Lê Vân cũng đều nhận được sự chú ý đặc biệt của dư luận. Dù phát hành chưa lâu nhưng Lê Vân yêu và sống, hồi ký của nghệ sĩ này đã trở thành một trong những cuốn sách “hot” nhất hiện nay. Chị đã có cuộc trò chuyện với phóng viên Báo Người Lao Động…

. Phóng viên: Điều gì đã thôi thúc chị ra mắt cuốn hồi ký của mình sau suốt mười năm im lặng, mất hút ngay khi ở trên đỉnh cao sự nghiệp của mình?

- Lê Vân: Ý tưởng cuốn sách này là của Bùi Mai Hạnh, không phải của tôi. Mà nói cho chính xác hơn thì đây đúng là sự sắp đặt của số phận. Đã có lúc tôi nguyện rằng sẽ giữ kín tất cả, sống để bụng, chết mang đi. Nhưng khi Hạnh gặp tôi, Hạnh bảo cuộc đời chị là một ẩn số và em muốn được viết một cuốn sách về chị thì tôi lại thấy đây là một ý tưởng hay. Suốt tám tháng trời, như con tằm rút hết ruột gan, tôi kể toàn bộ cuộc đời nhiều sóng gió của mình cho Hạnh.

Tám tháng ấy, Hạnh bay ra bay vào Hà Nội-TPHCM để lấy tư liệu. Chúng tôi chở nhau đến những nơi vắng vẻ yên tĩnh để nói chuyện. Tôi nhớ cuộc nói chuyện đầu tiên là trong một lều câu cá hồi cuối mùa đông, chúng tôi mượn rượu và lạc để làm ấm bầu không khí lạnh lẽo đầy mưa phùn gió bấc ấy.

Tôi là người không có kinh nghiệm gì về viết lách. Vì thế quan điểm của tôi là cứ thật nhất, chân thành nhất mà viết, thế thì mới có sức lay động tới bạn đọc. Và tôi rất vui khi những tâm sự của mình đã phần nào lay động được một bộ phận độc giả.

. Thế nhưng những kỷ niệm ấy đã hơn một lần bị NXB từ chối. Lúc ấy chị có nghĩ, có lo rằng, những gì mình viết ra sẽ không tới được với độc giả?

- Bùi Mai Hạnh hạnh phúc hơn tôi là cô ấy có những người bạn thật tốt, khi buồn có thể chạy đến để chia sẻ, trong đó có nhà văn Tạ Duy Anh. Chúng tôi đã dắt nhau đến NXB Hội Nhà văn, gửi gắm kịch bản cho anh ấy và bảo anh đọc đi, nếu thấy hay thì đăng, mà không hay thì bỏ đi, cho hai chị em đỡ vất vả. Từ lúc sơ khai đến bản thảo cuối cùng chắc chúng tôi phải sửa chữa khoảng 10 lần. Cũng là một hành trình không đơn giản.

. Một tuổi thơ không bình yên của một nghệ sĩ Lê Vân rất thành đạt ngay ở chương đầu tiên đã gây ấn tượng đặc biệt với độc giả, đó có phải là quãng thời gian để lại cho chị nhiều dấu ấn nhất?

- Tuổi thơ là ký ức in đậm trong tôi. Tất cả mọi chi tiết như vẫn nằm đâu đây trong đầu tôi, khi nhớ lại thì ào ạt tràn về. Tôi đã khóc ròng rã khi nhớ về những tháng ngày ấy. Tôi thấy mình bây giờ không can đảm như thủa mới ba tuổi lếch thếch theo mẹ đến các nhà hát rồi nằm ngủ còng queo trên những chiếc bàn lạnh ngắt giữa phòng, thấy thèm quá một vòng tay yêu thương của mẹ.

. Chị đã nhắc về mẹ với tất cả yêu thương, còn bố chị, NSND Trần Tiến thì lại ngược lại. Phê phán ông như thế có nặng nề quá không, có phải "vạch áo cho người xem lưng" không?

- Tất cả những gì tôi viết trong cuốn sách chỉ là những cảm nhận của một người con đối với cha của mình. Tôi không bao giờ làm việc trái đạo lý là phê phán hay mang tự truyện gia đình ra để người ngoài đàm tiếu. Tôi chỉ muốn góp một cái nhìn trung thực vào cái thời điểm rất nhiều người “lực bất tòng tâm”, “nghèo thì hèn” nên không nuôi nổi vợ con như mẹ tôi đã có lần nói. Trước sau, tôi vẫn luôn nghĩ bố mình mãi mãi vẫn là một nghệ sĩ nhân dân trong lòng những người yêu sân khấu kịch.

. Viết hồi ký cũng có nghĩa là đụng đến những góc khuất của nhiều người. Chị có sợ sự phản ứng của những nhân vật trong hồi ký của mình và gia đình chị tiếp nhận tự truyện của mình như thế nào?

- Tôi biết sẽ có nhiều người quan tâm đến những vấn đề mà tự truyện đã đề cập. Nhưng như tôi đã nói, đó là dòng chảy của ký ức nên tôi không mảy may nghĩ rằng mình đang bới móc chuyện gia đình hay với những người xung quanh. Đôi khi tôi cũng nghĩ, tại sao mình lại làm người thân mình đau lòng, nhưng hoá ra người đau lòng nhất lại là tôi.

Trong gia đình tôi, năm người là năm thế giới khác nhau, và tôi thì luôn thu mình lại, không muốn tâm sự cùng ai, kể cả những người ruột thịt. Suốt cuộc đời tôi, cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa có một cuộc trao đổi thẳng thắn với bố mình. Nhưng chắc cuối tuần này, tôi sẽ có một cuộc đối thoại với họ hàng bên nội, và sau đó là họ hàng bên ngoại để mọi thứ không cùng một lúc ập xuống đầu mình.

Tôi chấp nhận mọi điều cuốn sách này có thể gây nên. Nếu nó có là nguyên nhân dẫn đến hiểu lầm thì cũng đồng thời cũng là cơ hội cho tôi xám hối. Không sao cả.

. Trong hồi ký của mình, chị luôn luôn tự nhận là người cô đơn vì không có một người bạn thân nào. Sao vậy, những người xung quanh chị không tốt hay chị quá khó tính để chọn một người bạn thân?

- Tôi là một người không may, nói là bất hạnh cũng được. Suốt 7 năm học ở trường múa, rồi mấy chục năm sau này làm nghệ thuật, tôi đều không có một người bạn thân nào. Cú sốc đầu đời ở trường múa với 2 người bạn thân đã khiến tôi bị “chột”, không dám kết bạn, cũng chẳng bộc lộ, thể hiện với ai. Thậm chí đã có lúc tôi còn đặt mình ở vị trí đối lập với tất cả mọi người. Ánh sáng là kẻ thù của tôi, bóng tối là đồng minh của tôi. Học xong trường múa, tôi rơi vào mối tình trắc trở với một người đã có gia đình. Tôi cũng ý thức được mình làm việc sai trái nhưng mối tình ấy đẹp quá, nó mang lại cho tôi tất cả những gì mà tôi mơ ước. Tôi rút lui vào trong bóng tối, không muốn ai quan tâm đến mình và nói với người ấy rằng em khóc, em cười đều là em sống cuộc sống giả. Chỉ đêm đến, khi gặp anh, em mới được sống cuộc sống thật của chính mình…

. Sự trở lại của Lê Vân lần này có đồng nghĩa với sự trở lại của Lê Vân với nghệ thuật thứ 7, khi mà số người hâm mộ chị vẫn còn rất đông?

- Chán rồi, tình yêu điện ảnh chết thật rồi. Tôi đã đi vào “thời xa vắng”, không muốn trở lại nữa. Tôi viết hồi ký đơn giản vì tự nhiên thấy có nhu cầu xám hối và trừng phạt mình. Tôi đang chờ sự phản hồi của độc giả, xem mình có được tha thứ hay không.

Nói thực, không ai trên đời này dám khẳng định mình đúng cả đời. Tôi cũng có nhiều điều sai. Và gần đây tôi luôn tự hỏi mình tại sao trước đây không trực tiếp đối thoại với nhau để mọi việc trở nên nhẹ nhàng, đơn giản chứ không âm u như bây giờ? Đó là sai lầm của tôi và là điều tôi đang muốn sửa.

Hoàng Lan Anh thực hiện.

theo Báo SGGP
Lê Vân Yêu Và Sống (Tự Truyện) (Oct 24, 2006 00:00:00)
Tự truyện và Kể chuyện
(SGGP: ngày 21/10/2006 )

Thẩm mỹ nghệ thuật nói chung và thẩm mỹ văn học nói riêng đang có hiện tượng thích cái rất thật và những điều tưởng tượng. Nói cách khác, ngày nay, công chúng bị hấp dẫn vào những đề tài thật hơn sự thật và tưởng tượng trên cả tuyệt vời.

Nghệ sĩ ưu tú Lê Vân, năm 15 tuổi.

Tự truyện và Kể chuyện thu hút bởi “cái rất thật” là hai thể loại không giống nhau. Tự truyện là chuyện do mình viết kể chuyện về mình, còn Kể chuyện là những chuyện kể lại để người khác viết. Ví dụ Những ngày thơ ấu của Nguyên Hồng; Một chuyện chép ở bệnh viện của Anh Đức… là kể chuyện thành tiểu thuyết và Nhật ký Đặng Thùy Trâm do Vương Trí Nhàn biên tập là tự truyện.

Hiện nay, đang xuất hiện cuốn sách có tên Lê Vân yêu và sống ghi là “tự truyện của Lê Vân”, gây chú ý trong độc giả. Những chuyện kể của Lê Vân, do Bùi Mai Hạnh viết, được in thành sách và đăng tải trên báo. Có thể thấy, cách viết, bút pháp sáng tác của Bùi Mai Hạnh là thành công khi biết chọn một nhân vật có thật với các mối quan hệ xã hội khá đặc biệt trong hoàn cảnh xã hội khá đặc biệt.

Lê Vân là một nghệ sĩ có tài, khá nổi tiếng qua nghệ thuật múa và diễn xuất điện ảnh (phim Bao giờ cho đến tháng Mười và Thương nhớ đồng quê của Đặng Nhật Minh). Ai cũng biết, gia đình Nghệ sĩ ưu tú Lê Vân là một gia đình nghệ sĩ gốc, có truyền thống: ông ngoại là nhà thơ Lê Đại Thanh, bố là NSND Trần Tiến, mẹ là NSƯT Lê Mai, cậu ruột là các nghệ sĩ, họa sĩ; em gái là NSND Lê Khanh, em gái út là nghệ sĩ múa-điện ảnh Lê Vy… trong một giai đoạn đất nước khó khăn. Có khác chăng là khi mọi người vẫn nặng nợ nghệ thuâät thì Lê Vân… bỏ nghề dù đã từng yêu nghề.

Một người phụ nữ tài sắc thì kéo theo nhiều chuyện gây tò mò huống hồ là nữ nghệ sĩ tài sắc vẹn toàn như Lê Vân. Chuyện của Lê Vân không có gì mới, lạ. Cái hấp dẫn “Tự truyện của Lê Vân” chính là cách viết của Bùi Mai Hạnh.

Im lặng hơn 10 năm, nay Lê Vân xuất hiện thật thân phận qua lối kể chuyện của Bùi Mai Hạnh đúng vào thời điểm người đọc đang ưa thích cái gu thẩm mỹ như trên đã nói. 

TRẢNG SA

theo Báo Tuổi trẻ
Lê Vân Yêu Và Sống (Oct 25, 2006 00:00:00)
(Thứ Tư, 25/10/2006)

Giật mình khi đọc Lê Vân...

TT - Tôi cứ tưởng “trăm năm cô đơn” của Gabriel G.Markez là mẫu bi kịch cuối cùng của con người và nó chỉ có thể tồn tại ở một thời xa vắng, trong cái thế giới mà mọi thông tin liên lạc còn khó khăn.

Nhưng hóa ra Lê Vân trong “yêu và sống” còn cô đơn, thống khổ hơn thế bởi chị không thể nói, không thể giãi bày với cả người thân trong gia đình, ngay trong thời hiện đại, cho đến tận khi cuốn tự truyện được xuất bản.

Tôi chợt nhìn xung quanh. Có bao nhiêu phụ nữ đang cam chịu những nỗi đau tinh thần mà không thể thốt lên thành lời? Có bao nhiêu gia đình lâm vào cảnh đối với nhau là nghĩa vụ chứ tình yêu thương thì chắc chắn là không có? Cái giật mình của tôi phải chăng cũng là cái giật mình của nhiều người khi đọc tự truyện của Lê Vân.

Nhưng không phải để lập thành một “diễn đàn oán trách” mà để nhận ra một điều  đã đến lúc cần thay đổi nếp nghĩ, nếp sống cũ. Từ thời trẻ đến giờ, bố tôi chưa bao giờ đưa cho mẹ tôi một đồng tiền lương.

Của đáng tội, không phải bố không muốn đưa mà vì .. không có cái gì để đưa. Lương công chức ba cọc ba đồng, lại bị cái tật nghiện thuốc lá ngốn sạch. Đến lúc cơ chế thị trường thì rõ là không đua chen được với người ta, bị tụt hậu, lại càng chẳng kiếm ra được nhiều tiền.

Nếu trước đây, chỉ rặt có sự chì chiết, trách móc thì bây giờ, sau khi đọc Lê Vân yêu và sống, mẹ tôi nghiệm ra: “Thời ấy ai chẳng thế” và nói đùa: “Hóa ra không chỉ có ông bố nhà này mà cả ông NSND Trần Tiến cũng từng là một ông bố không bao giờ đưa cho vợ một đồng”.

Một sự hóa giải nhẹ nhàng! Tôi nghĩ mẹ tôi đã tha thứ cho bố tôi. Nhưng trước khi làm được điều đó, mẹ  cũng đã biết cách liệt kê rành mạch “tội trạng” của bố tôi, trong một bối cảnh lịch sử cụ thể để rồi có được phán xét cuối cùng là “trắng án”. Vấn đề là một khi chưa “kể tội” đúng thì người ta gần như không thể nào “xóa tội” cho người khác và lấy lại sự thanh thản cho mình.

Bố mẹ tôi giận nhau 30 năm và còn có thể giận nhau thêm nhiều năm nữa. Bao giờ những chuyện giận nhau này mới hết để thay vào đó là sự cởi mở, thẳng thắn nói với nhau những điều chưa hài lòng về nhau? Tôi thật sự mong muốn điều đó, mặc dù cảm thấy rằng mong muốn cha mẹ và con cái là những người bạn tốt, vợ chồng tôn trọng, bình đẳng với nhau còn khá xa trong chính thời đại bây giờ.

Bởi thế mà Lê Vân cũng không khỏi suy nghĩ về những phản ứng gay gắt giữa những luồng tư tưởng cũ và mới: cởi mở hay “sống để bụng chết mang theo”? Hồi còn làm dịch vụ hồi ký, tôi từng chứng kiến bao nhiêu người đến kể chuyện đời mình, lắt léo, tình tiết oan trái, đẫm nước mắt...

Khi cuốn hồi ký được hoàn tất, họ chia sẻ với chúng tôi rằng họ thấy thật nhẹ nhõm, rằng họ đã được sám hối. Còn “Yêu và sống” của Lê Vân, cũng là một cách sám hối, trước hết là cho mình, sau đó là cho người. Một sự tổng kết gần nửa thế kỷ yêu và sống trong mẫu số chung của nhiều người, một sự kết thúc những nỗi buồn, sự cô đơn, hờn giận.

Xa hơn nữa, cuốn sách có thể là một sự nhắc nhở về một cách sống chân thật, hòa đồng hơn, hóa ra vẫn chưa có chỗ đứng giữa thời hiện đại này.
PHƯƠNG NGA.

theo Báo Thanh Niên
Lê Vân Yêu Và Sống (Tự Truyện) (Nov 16, 2006 00:00:00)
(Ngày 15/11/2006)
Hồi âm của một quãng buồn (*)

 
Trung thực đến đau đớn và dũng cảm như một người tự đốt mình, Lê Vân đã thắp lên ngọn lửa nhỏ để soi rõ không chỉ gương mặt mình mà cả toàn cảnh của một thời quá khứ.

Bởi không chỉ là một diễn viên vơ-đét, cô còn là thành viên trong một gia đình danh tiếng, là công dân của một thế hệ đã trưởng thành trong giai đoạn chuyển tiếp chiến tranh - hòa bình, có cơ hội để trải nghiệm và tỉnh thức một cách sâu sắc trong cả chuyện xã hội lẫn chuyện đời riêng.

Phải đến trang cuối cùng người ta mới nhận ra hết tâm nguyện của người đàn bà - diễn viên này. Thoát ra khỏi những ảo tưởng, đôi khi bộc lộ sự đáo để đàn bà, cô tỉ mẩn lật lại từng quãng đời, nghiền ngẫm và tự thú một cách thành khẩn: "Hai mươi năm là một cuộc vật lộn với cuộc đời và với chính mình chỉ để không bị biến thành một người khác... Có những sự thật, những uẩn khúc cần phải được nói ra... Nó cũng đồng thời là một cơ hội để tôi tự thanh tẩy tâm hồn mình...".

Tự truyện là gì? Là loại văn học tư liệu, qua đó người đọc có thể tìm thấy những thông tin có giá trị lịch sử, bởi nó phải là một sự thật nguyên chất, không cắt xén và càng không có quyền thêm thắt tô vẽ cho một mưu cầu xu phụ hay vị kỷ nào đó. Tự truyện của Lê Vân đáng quý, bởi chẳng có lý do gì khiến người đàn bà gần năm mươi, đang rất hài lòng với hạnh phúc chồng con, lại tự khuấy đảo nội tâm mình lên, bằng những câu chuyện cũ mà nếu không nhắc thì đã chìm hẳn vào quá khứ.

1. Như một đứa con, bé gái - Lê Vân, trong diện tích 24m2 dành cho cả gia đình 5 người, đã tai nghe mắt thấy tất cả những cuộc gấu ó của bố mẹ, thấu tỏ một bi kịch và những sự thật lẽ ra không nên rơi vào đầu óc một đứa trẻ. Lê Vân lớn lên một cách đơn độc với những nhìn nhận chủ quan khó lòng thay đổi trong một tâm hồn non nớt bị tổn thương quá sớm. Góp thêm vào nỗi niềm đó, còn cả bi kịch của mẹ cô, bi kịch của ông ngoại cô, và kể cả của bố cô: Cả ba thế hệ trong gia đình nghệ sĩ này đều chịu những nỗi đau mang tính thời đại...

Tự truyện Lê Vân - Yêu và Sống đã được hai tác giả Lê Vân và Bùi Mai Hạnh ký hợp đồng ủy thác giao dịch bản quyền cho Công ty văn hóa Phương Nam. Theo đó, từ ngày 15/11 Công ty Phương Nam sẽ tái bản quyển tự truyện này trên toàn quốc với phần bổ sung thêm 16 trang tư liệu và hình ảnh mới so với bản in trước đây. (Thuận An)

2. Như một diễn viên, nghệ sĩ múa - Lê Vân nhận ra sự xơ cứng trong môi trường đào tạo, và sau đó là nỗi buồn thiếu vắng công chúng cho sân khấu ba-lê. Chuyển sang đóng phim, diễn viên điện ảnh - Lê Vân càng trưởng thành, càng có điều kiện để khám phá những sự thực không đẹp ẩn kín sau hoạt động nghệ thuật. Cô đã làm việc với những ê-kíp nổi tiếng, dễ dàng đạt được thành công để trở thành ngôi sao một thời. Nhưng danh vọng cũng không bù đắp nổi sự vỡ mộng: "Có một cái gì đó sụp đổ, bục vỡ ở những chiều kích lớn lao hơn... dẫn đến nỗi chán chường vô phương và làm tôi gục ngã hoàn toàn". Và cuối cùng cô đã cắt tóc, bỏ nghề.

3. Như một con người, cô gái trẻ Lê Vân bị chinh phục bởi một người đàn ông thế hệ cha chú. Được khai mở tâm hồn, đồng thời cô cũng rơi vào một bi kịch kéo dài, bởi yêu người đã có gia đình. Tình yêu này tác động vào tính cách cô, khiến cô từng có những hành động không lường trước được, hai lần phản bội những người đàn ông yêu mình hết lòng, mà vì thế cô đã bộc bạch: "Xin các đấng linh thiêng hãy trừng phạt con... Con sẵn sàng đón chịu tất cả những trái đắng do mình gây ra...".

Hơn ai hết, Lê Vân hiểu rõ ý nghĩa của việc đang làm: "Ngay cả điều khủng khiếp nhất là tôi gục ngã trong cảm giác bị trừng phạt thì cũng không kinh sợ bằng việc tôi dung túng cho sự dối trá". Phải chăng vì thế cô đã không hề tìm cách quanh co, né tránh? Qua những gì cô kể, người ta sẽ nhớ rằng, từng có một thời, chúng ta đã sống trong một môi trường như thế, với những điều kiện như thế, đã yêu ghét vui buồn, đã làm khổ mình và làm khổ kẻ khác bởi những sai lầm như thế...

Bùi Mai Hạnh đã đóng góp không nhỏ vào thành công của cuốn tự truyện với tư cách người chấp bút: những ngắt đoạn, những mối nối, những đề từ đều được đặt rất đúng chỗ, rất "nghề". Nó giúp cho câu chuyện xuôi chảy, và đôi chỗ, khiến người đọc phải ngậm ngùi...

Như thương chính mình.

(*) Đọc Lê Vân - Yêu và Sống, tự truyện, Lê Vân - Bùi Mai Hạnh, NXB Hội Nhà văn, 2006.

Ngô Thị Kim Cúc

theo Báo Thanh Niên
Thiền Của Tôi (Jul 20, 2007 00:00:00)

(Ngày 19/07/2007)
Thượng Hải và những người tình trong Thiền của tôi

Có hai điều đáng để ý trong tác phẩm Thiền của tôi (nguyên tác: Ngã đích thiền) của Vệ Tuệ. Đó là sự bùng nổ của ngoại cảnh: Thượng Hải đổi mới. Và sự bùng nổ của nội tình: tình yêu (và tình dục).

Ngay những trang đầu, Vệ Tuệ phác họa khung cảnh Thượng Hải ngày nay là "chốn ầm ĩ nhất thế giới" với thế hệ những nhà kinh doanh mới đang "chạy cuồng điên và hừng hực trên đường ray phát triển  kinh tế" và với dòng người đổ xô vào đó một cách vội vã để tìm kiếm cơ hội phát tài hoặc phát triển "cái ngã" của họ trong danh vọng. Cùng lúc những phương tiện ăn chơi phóng đãng và hiện đại xuất hiện, biến Thượng Hải từ một thành phố nổi tiếng phù hoa và lãng mạn nhanh chóng trở thành một vòng xoáy quay cuồng trước sức mạnh kim tiền để tất cả "rồ lên mà chạy trong ảo giác"...

Giữa bối cảnh ấy, nhân vật nữ Coco thấy bơ vơ, lao vào những thói quen hút thuốc, uống rượu, nuốt từng viên thuốc ngủ trong buồng tắm, nhưng không làm sao tìm được nguồn vui chân thật. Đến ngày Coco qua New York, cô đã gặp Muju - người đã cuốn hút cô vào mối tình say đắm. Muju nguyên là chủ tịch hội sinh viên tại một trường đại học ở Nhật, vì thích uống rượu và đánh nhau nên bị cách chức, đã lang thang bất cần đời, rồi gặp một người thầy khơi dậy trong Muju đời sống tâm linh mới mẻ, anh chặt một ngón tay để biểu lộ sự ngưỡng mộ đối với sư phụ.

Tuy người thầy ấy đã qua đời, nhưng nguồn sống bất tuyệt do ông khơi dậy mãi để lại trong tâm hồn Muju những khát vọng hướng thượng và chính anh đã giúp Coco đủ nghị lực để cai rượu, cai thuốc lá và thuốc ngủ. Muju xuất hiện như một người từ thời cổ đại "trôi theo dòng sông số mệnh đến trước mặt tôi (Coco) thật thần kỳ, để rồi trở thành người yêu, người thân mãi không thể tách rời".

Họ chung hưởng những "giấc mộng dưới ánh trăng lạnh lẽo, yêu thương nhau trong ánh dương và phong ba, cùng cãi nhau, cười lớn, kêu gào". Khi Coco về lại Thượng Hải, vòng xoáy nơi đô hội đang lên này đã đẩy cô rơi vào những thói quen cũ với nhiều mối quan hệ nhưng cô vẫn thấy mình đang bềnh bồng vô định vì thiếu Muju: "Đối với Muju, tôi vẫn yêu anh... tôi lại mơ thấy mình dập dềnh trên mặt biển mênh mông vô tận, tìm kiếm một hòn đảo nhỏ xinh đẹp như thiên đường. Khi cảm giác bất lực quen thuộc vừa ập tới, một tiếng nói từ trên trời cao lại vọng xuống. Lần này, rốt cuộc tôi cũng nghe thấy thật rõ ràng. Tiếng nói đó kêu rằng: Hãy đến với Phật...", đó là câu cuối cuốn Thiền của tôi.
Giao Hưởng

theo Báo Tuổi trẻ
Harry Potter Tập 7 - Harry Potter And The Deathly Hallows (Tiếng Anh) (Jul 20, 2007 00:00:00)
(Thứ Sáu, 20/07/2007)
Nóng lên cùng Harry Potter !

TT - Cùng lúc với toàn thế giới, tại VN đúng 7g30 ngày 21-7, Harry Potter tập 7 sẽ có mặt tại 15 tỉnh thành trong cả nước. Song song đó, việc mua bản quyền tập truyện này để dịch sang tiếng Việt cũng đang được xúc tiến gấp rút.
Theo tin từ Nhà xuất bản (NXB) Trẻ công bố sáng 19-7, NXB Trẻ đã đạt được thỏa thuận nhượng quyền xuất bản bản dịch tiếng Việt Harry Potter 7 với đại lý bản quyền Christopher Little Literary Agency của bà J.K. Rowling.
10-2007: ra mắt Harry Potter 7 bản tiếng Việt
Ông Phạm Sỹ Sáu - cán bộ giao dịch tác quyền của NXB Trẻ - cho biết để tiện việc dịch sang các ngôn ngữ khác tiếng Anh, bà Rowling đã quyết định chọn một cụm từ khác thay cho chữ “deathly hallows” trong tựa đề tập 7 - Harry Potter and the deathly hallows.

NXB Trẻ cũng đã thỏa thuận xong với nhà văn Lý Lan về việc chuyển ngữ toàn bộ quyển sách này. Vì bản Harry Potter tập 7 có số trang nhiều hơn tập 6 nên thời gian chuyển ngữ dự kiến mất tối thiểu hai tháng. “Hiện tại Lý Lan đang ở Mỹ, và cô phải lên kế hoạch làm việc rất khắt khe mỗi ngày để kịp hoàn thành bản thảo chậm nhất là vào ngày 25-9 tới”, NXB Trẻ tiết lộ.

Theo kế hoạch đó, sau khi NXB Trẻ nhận được bản dịch Harry Potter từ Lý Lan, mọi thủ tục xuất bản được tiến hành và dự kiến Harry Potter tập 7 bản tiếng Việt sẽ có mặt trên thị trường VN vào trung tuần tháng 10-2007.
LAM ĐIỀN - T. TRÚC

theo Báo Người lao động
Ngợi Ca Sống Chậm (Jul 23, 2007 00:00:00)

Ngợi ca sống chậm
(Ngày 22-07-2007)

Điều đầu tiên cần đính chính: Tác giả không khuyến khích sống chậm theo nghĩa chậm chạp. Cách nhìn nhận sâu sắc và dường như mỗi chúng ta đều nhận thấy điều đó nhưng chưa mạnh dạn gọi tên: sự nô lệ tốc độ. Con người được “quẳng” vào cuộc sống cao tốc, vội vã, gấp gáp và dần trở nên hời hợt. Tác giả đưa ra một câu hỏi rất đời thường: Bao lâu rồi bạn nhìn thấy một người ngồi nhìn ra cửa sổ trên tàu thay vì dán mắt vào laptop, lắc lư theo ipod?...


Buổi sáng thức dậy, bạn làm gì đầu tiên? Vớ lấy đồng hồ. Tại nơi làm việc, bạn sẽ có một đồng hồ đeo tay, một đồng hồ để bàn, và một đồng hồ treo tường. Thời gian và tốc độ đang chi phối toàn bộ cuộc sống: ăn uống, sức khỏe, công việc, tình dục, thư giãn, và ảnh hưởng lên cả việc nuôi con. Trẻ em đang được giáo dục một cách vội vã. Những giờ học chính khóa dày đặc cùng lúc với dương cầm và bóng đá (một xu hướng chung không chỉ riêng ở Việt Nam). Giờ “đọc truyện đêm khuya” ru trẻ ngủ cũng trở nên vội vã và được rút ngắn đến mức tối đa. Đến nỗi chính tác giả đã hình dung một ngày nào đó mỗi câu chuyện được “ngắn gọn” trong vòng một phút. Người lớn thì đi đi về về, thông điệp gia đình là những mẩu giấy dán chi chít trên mặt tủ lạnh.

Điều nghịch lý tác giả đưa ra là chúng ta đang đấu tranh giành giật lại chính quyền tự định đoạt nhịp sống của mình.

Vấn đề cốt lõi mà Ngợi ca sống chậm muốn nhắn nhủ: cân bằng, phải làm chủ nhịp sống, nhanh những lúc cần nhanh và chậm những lúc cần chậm.

Hình ảnh “rùa” xuất hiện ngộ nghĩnh trên các trang viết của tác giả như một cách kêu gọi “giảm tốc” để đạt đến một sự sâu sắc, tự do tự tại và hưởng thụ đúng nghĩa.

Không ồn ào, không triết lý. Cách viết của một nhà báo đi nhiều, viết nhiều. Tác giả viết như viết một loạt bài nhiều kỳ, vừa nóng hổi những cảm nhận thường ngày, vừa đại chúng với nhiều dẫn chứng rộng rãi, vừa len lỏi vào những góc cạnh cuộc sống (kể cả tình dục), vừa tinh tế dẫn dắt đến một cách sống cân bằng và hiệu quả để tự giải phóng bản thân.
Thanh Thuận

theo Báo Người lao động
Harry Potter Tập 7 - Harry Potter And The Deathly Hallows (Tiếng Anh) (Jul 24, 2007 00:00:00)

Harry Potter không chết(Ngày 23-07-20070

Độc giả trên thế giới sung sướng khi cầm trên tay cuốn Harry Potter 7. Ảnh: REUTERS

Tập 7, tập cuối cùng trong bộ sách Harry Potter với tên gọi Harry Potter và những thần chết đã đồng loạt phát hành trên toàn thế giới vào ngày 21-7. Nhà văn J. K. Rowling đã giải đáp về số phận của nhân vật chính Harry Potter

Câu chuyện bắt đầu trong khung cảnh tăm tối và ghê sợ tại tòa lâu đài của gia đình Malfoy, nơi đã trở thành tổng hành dinh của thế lực hắc ám – Voldermort và bọn tử thần thực tử (Death Eater). Vodermort nhận được tin từ Severus Snape về thời gian ngày Hội Phượng Hoàng (the Order of Phoenix) sẽ đưa Harry rời khỏi – vĩnh viễn – ngôi nhà của dì dượng mình đến một nơi an toàn.

Cùng lúc đó, Harry Potter đã sắp xếp mọi thứ để rời nơi có sự bảo vệ của mẹ mình và dấn bước vào con đường nguy hiểm và gian nan tìm và tiêu diệt các Trường Sinh Linh Giá (Horcrux) của Voldermort. Sau cuộc chia tay lặng lẽ với gia đình Dursley, Harry được các thành viên của Hội Phượng Hoàng và gia đình Weasley đưa đi bằng cách cho họ uống thuốc đa dịch hóa thân thành 7 Harry Potter cùng 7 người hộ tống để đánh lạc hướng Voldermort và tử thần thực tử (phòng trường hợp kế hoạch bị bại lộ). Không may sau đó, ngay khi vừa khởi hành, đoàn người đi bằng nhiều phương tiện và nhiều hướng khác nhau bị phục kích. Cuộc chiến trên không diễn ra ác liệt, Harry cùng bác Hagrid trên chiếc mô tô bay chiến đấu với bọn tử thần thực tử và đích thân Voldermort xuất hiện. Điều mầu nhiệm xuất hiện khi cây đũa thần của Harry tự động đánh lại Voldermort và Harry thoát khỏi vòng vây đến trang trại Hang Sóc (nhà của gia đình Weasley) an toàn. Nhưng sau đó tin buồn đầu tiên về sự mất mát lớn là cái chết của Moody Mắt Điên.

Những ngày sau đó tại trang trại Hang Sóc, Harry, Ron và Hermione bất ngờ nhận được thừa kế từ cụ Dumbledore. Ron được nhận chiếc bật lửa thần kỳ có thể tắt mở tất cả các ngọn đèn trong cùng một lúc do đích thân Dumbledore chế tạo. Hermione nhận được một quyển sách tên là Những truyện kể về Beedle the Bard được viết bằng cổ ngữ Rune, còn Harry là trái banh Snitch cậu bắt được trong trận Quidditch đầu tiên (với dòng chữ “Tôi mở nó vào phút chót”) và thanh kiếm thần của Godric Griffindor nhưng không may là cậu không được nhận thanh kiếm vì thanh kiếm này không thuộc quyền sở hữu thực sự của Dumbledore. Dù chưa hiểu được ý nghĩa thực sự của những vật thừa kế này, Harry, Ron và Hermione đều tin rằng những vật đó chứa đựng lời gợi ý về cách tiêu diệt Voldermort.

Lúc đám cưới của Bill Weasley và Fleur Delacour đang hồi vui vẻ thì mọi người nhận được tin cấp báo rằng Bộ trưởng Bộ Pháp thuật bị giết và bộ đã rơi vào tay Voldermort. Khắp nơi hỗn loạn, Harry, Ron và Hermione chạy thoát khỏi đám cưới nhưng lại bị phục kích tại khu dân cư của Muggle. Rất may là cả 3 thoát được và chạy trốn đến số 12 quảng trường Grimmauld (nhà của chú Sirius và tổng hành dinh cũ của Hội Phượng Hoàng). Cũng tại đây Harry đã phát hiện ra bí mật về R.A.B (là người đã đánh cắp chiếc mề đay cũng là Horcrux của Voldermort). Đó chính là Regulus Arturus Black, em trai của chú Sirius. Nhờ con gia tinh Kreacher, Harry biết được rằng cách Regulus lấy được chiếc mề đay và Mundugus Fletcher chính là người đã ăn cắp chiếc mề đay từ Kreacher. Sau khi tìm được Mundugus, Harry lại nhận được tin động trời rằng nó đã bị Dolores Umbridge tước đoạt và cả bọn phải nghĩ ra kế hoạch đột nhập vào Bộ Pháp thuật – nơi đã nằm dưới tay Voldermort - để lấy lại cái mề đay. Kế hoạch được cả 3 mạo hiểm thực hiện bằng cách uống thuốc biến hình thành nhân viên Bộ Pháp thuật, lấy được chiếc mề đay trên cổ Umbridge và giải thoát cho những phù thủy xuất thân từ Muggle đang bị xét xử tàn bạo tại đây...

Quay lại cuộc chiến hỗn loạn bên dưới tòa lâu đài giữa 2 phe tử thần thực tử và Hội Phượng Hoàng cùng các học sinh dũng cảm của Hogwarts, khi trốn dưới căn phòng trong cây Liễu Gai, Harry đã chứng kiến Voldermort giết chết Snape để trở thành chủ nhân thực sự của cây đũa thần Vô địch rồi sau đó qua ký ức của thầy Snape mà Harry biết được rằng chính thầy là người đã liều mạng làm gián điệp cho cụ Dumbledore để bảo vệ Harry vì tình yêu dành cho mẹ Harry và đã giết cụ Dumbledore theo lệnh của chính cụ.

Biết được rằng mình chính là cái Horcrux thứ 7 và phải chịu chết để góp phần tiêu diệt Voldermort, Harry chấp nhận một mình đối mặt với Voldermort và hứng chịu câu thần chú giết người. Nhưng lạ thay khi tỉnh lại Harry lại thấy cụ Dumbledore và nghe lời giải thích của cụ về mọi việc và rằng Voldermort vừa giết chết chính phần hồn của hắn trong người Harry. Trở về từ cõi chết với mục đích cuối cùng là tiêu diệt Voldermort, sau khi được Neville giúp tiêu diệt con rắn Nagini – Horcrux còn sót lại cuối cùng - bằng thanh kiếm của Godric Giffindore, Harry đã quyết đấu với Voldermort trận chiến sau cùng vì cây đũa thần bất bại của Voldermort thực chất đã chấp nhận Harry là chủ nhân thật sự của mình.

Câu chuyện kết thúc sau 19 năm khi các con của Harry lúc này đã lớn và đến tuổi đến trường Hogwarts, tất cả lại là một khởi đầu mới đầy hy vọng và hạnh phúc.
ĐAN LINH

theo Báo Người lao động
10 Nghịch Lý Cuộc Sống (Nov 14, 2007 00:00:00)

10 nghịch lý có lý của cuộc sống
(Ngày 25-07-2007)

Người đời thường vô lý, không biết điều và vị kỷ. Nhưng dù sao đi nữa, hãy yêu thương họ; việc tốt bạn làm hôm nay sẽ bị lãng quên. Nhưng dù sao đi nữa, hãy làm điều tốt; người ta thường tỏ ra cảm thông với những người yếu thế nhưng lại đi theo kẻ mạnh. Nhưng dù sao đi nữa, hãy tranh đấu cho những người yếu thế; nếu thành công, bạn sẽ gặp những người bạn giả dối và những kẻ thù thật sự

Nhưng dù sao đi nữa, hãy thành công; bạn trao tặng cuộc sống tất cả những gì tốt đẹp nhất và nhận lại một cái tát phũ phàng. Nhưng dù sao đi nữa, hãy sống hết mình cho cuộc sống. Đây là 5 nghịch lý trong 10 nghịch lý mà tác giả - tiến sĩ Kent M. Keith đã đưa vào trong tác phẩm của ông Anyway

Tác phẩm nổi tiếng Anyway – 10 nghịch lý cuộc sống của tiến sĩ Kent M. Keith đã trở thành một cuốn sách kinh điển trên thế giới, được nhiều bạn đọc yêu thích. Cuốn sách liên tục được bình chọn là một trong những tác phẩm bán chạy nhất qua nhiều năm liền và đã được chuyển ngữ sang nhiều ngôn ngữ. Tiến sĩ Spencer Johnson - tác giả cuốn Ai lấy miếng phó mát của tôi - đã nhận xét: “Cuốn sách này, Kent muốn chia sẻ những trải nghiệm của mình về những điều mà ông đã dành hết tâm huyết để tìm hiểu – đó là hành trình đi tìm ý nghĩa của bản thân mỗi người, qua đó giúp bạn nhận ra được giá trị thật sự của cuộc sống và chỉ khi đó, bạn mới thấy - dù bất cứ điều gì xảy ra - cuộc đời này vẫn thật đáng sống”.

Điểm đặc biệt nhất của tác phẩm Anyway - 10 nghịch lý cuộc sống chính là ý nghĩa độc đáo của nó đã tác động đến nhiều đối tượng độc giả khác nhau, mang lại khoảng lặng cần thiết để suy nghĩ và định hướng một cách sống cao thượng. Bản thân tác giả - tiến sĩ Kent M. Keith - là một minh chứng cụ thể cho cách sống trên. Chính ông đã khám phá và nghiệm ra 10 nghịch lý cuộc sống là một thử thách đối với chính mình và tất cả mọi người.

N.V.Phước

theo Báo Thanh Niên
Bóng Ma Ở Lexington - Tuyển Tập Truyện Ngắn (Aug 10, 2007 00:00:00)
Thêm 2 tập truyện của nhà văn Haruki Murakami xuất bản tại Việt Nam(Ngày 08/08/2007)
Hai tập truyện mới xuất bản của Haruki Murakami - Ảnh:D.B

(TNO) Một lần nữa, những độc giả Việt Nam yêu thích nhà văn Haruki Murakami sẽ gặp lại ông qua 2 tập truyện ngắn vừa được NXB Đà Nẵng phát hành trong quý 3.2007, đó là tập truyện “Bóng ma ở Lexington” và “Người Ti-vi” (người dịch Phạm Vũ Thịnh).

Haruki Murakami sinh năm 1949 tại Kyoto. Ngay từ nhỏ, Murakami đã tiếp xúc nhiều với văn hóa phương Tây và ông có xu hướng đối kháng với văn hoá truyền thống Nhật Bản. Ông từng cùng vợ mở một quán nhạc Jazz, rồi sống lang thang ở nhiều nước châu Âu và trở thành thành viên hiệp hội các nhà văn Princeton.

Murakami bắt đầu viết văn từ năm 29 tuổi và từ đó trung bình mỗi năm cho ra mắt độc giả một tập sách. Thành công lớn của tiểu thuyết Rừng Na Uy (1987) đã khiến ông trở thành một thần tượng văn hóa đại chúng và là nhà văn quan trọng nhất, được đọc nhiều nhất của Nhật Bản sau Kenzaburo Oe. Từ đó đến nay, gần 30 năm hoạt động trên văn đàn, tác phẩm của ông đã được dịch ra hơn 30 thứ tiếng trên thế giới.

Với 2 tập truyện ngắn vừa được xuất bản, Haruki Murakami, người được vinh danh như là “một trong những tiểu thuyết gia thế kỷ 20 quan trọng nhất của Nhật Bản” (Từ điển Bách khoa Columbia, ấn bản năm 2001) sẽ khẳng định ông còn là một nhà viết truyện ngắn điêu luyện, xứng đáng với giải thưởng Frank O'Connor (giải thưởng về truyện ngắn giá trị nhất thế giới mang tên nhà văn Ireland) mà ông được trao tặng vào tháng 9.2006.

Trong lời tựa của một tập truyện ngắn, ông viết: “Đối với tôi, viết tiểu thuyết là thử thách, viết truyện ngắn là niềm vui. Nếu ví việc viết tiểu thuyết như trồng một khu rừng, thì viết truyện ngắn giống như tạo một mảnh vườn nhà. Hai công trình ấy bổ túc cho nhau, tạo ra cảnh trí mà tôi yêu thích”.


“Tôi chẳng quan tâm đến bất kỳ thứ giải thưởng nào. Giải thưởng đích thực của tôi là độc giả, những độc giả đang mong chờ tác phẩm kế tiếp của tôi”
(Haruki Murakami) - Ảnh: wp.8deg.com

Việc đọc Haruki từ các truyện ngắn là một sự “cảm nhận xuất chúng về hiện thực huyền ảo” với những “độc thoại triền miên về nỗi sợ hãi” và “những tình tiết đào sâu xuống nhiều tầng ý nghĩa”, như nhận xét của Chủ tịch Hội đồng thẩm định trao giải Frank O'Connor, ông Tom McCarthy, “đọc xong tác phẩm của Haruki, những hình tượng và tình huống ông sáng tạo ra, vẫn còn lưu lại lâu dài khó quên”.

Tập truyện “Bóng ma ở Lexington” gồm 14 truyện ngắn được nhập chung từ 2 tuyển tập gốc là “Thuyền hàng đi Trung Quốc” (Slow boat to China, xuất bản năm 1983) và “Bóng ma ở Lexington” (Lexington Ghosts, xuất bản năm 1993). Tập truyện “Người Ti-vi” cũng gồm 14 truyện ngắn.

Cùng với 3 tập truyện đã được dịch và phát hành tại Việt Nam (“Đom đóm”, “Ngày đẹp trời để xem Kangaroo” và “Sau cơn động đất”), 2 tập truyện vừa phát hành một lần nữa cho thấy tính đa dạng về đề tài và văn phong tuyệt vời của ông.

D.B

theo Báo Người lao động
Nhà Giả Kim - Bí Mật Của Nicholas Flamel Bất Tử (Aug 20, 2007 00:00:00)

Ngày 19/08/2007
(Một vụ tấn công, một cuộc truy đuổi, một cuốn sách Codex chứa những lời sấm tiên tri quyền năng, người đất sét... xuất hiện giữa San Francisco. Chỉ trong vòng một buổi sáng, cuộc sống của hai chị em sinh đôi Sophie và Josh bị đảo lộn. Họ vô tình trở thành người cứu hoặc hủy diệt cả thế giới.

Là con của một gia đình theo ngành khảo cổ học, Sophie và Josh được trang bị khá đầy đủ những kiến thức lịch sử thế giới. Vậy mà, với những gì xảy ra sau khi hai chị em tiếp xúc với vợ chồng Nicholais Flamel, những hiểu biết ấy chỉ là con số lẻ. Ngoài pháp sư, nhà giả kim, Sophie và Josh biết được, vẫn có nhiều thành phần quyền năng tồn tại cạnh cuộc sống của con người như giống loài Elder, ma cà rồng, những con Torc Allta nửa người nửa lợn...

Bị đẩy vào thế giới mới với những tình huống bị động nhưng chẳng bao giờ, hai nhân vật này lùi bước. Chúng tra cứu, tìm hiểu bằng mọi phương tiện có được. Sức trẻ là như thế! Phải đến lúc tìm nơi cư ngụ của người phụ nữ sáng trẻ, chiều già, với ngôi nhà trong cây ngàn năm, sức mạnh của hai chị em sinh đôi này mới được phát hiện.

Nếu ứng với lời sấm trong cuốn Codex, hai chị em này sẽ là sức mạnh ngăn chặn âm mưu giành lại quyền lực của những Elder đen tối. Người phụ nữ ba mặt đã đánh thức năng lượng trong Sophie, trao cho cô sức mạnh của pháp thuật nhưng lại chưa kịp đánh thức năng lượng ấy trong Josh. Sự đố kỵ, ganh ghét đã xuất hiện, dẫn đến khả năng các thế lực đen tối có thể chiêu dụ Josh về với chúng, hủy diệt thế giới loài người. Liệu những người trẻ, khát khao khám phá thế giới như Josh có đủ tỉnh táo trước sức mạnh quyền lực?

Với mô típ đan xen hai thế giới thực vào ảo, nhân vật trong Nhà giả kim sử dụng điện thoại di động Bluetooth, nghe nhạc bằng máy MP3, tra cứu dữ liệu Internet bằng máy tính xách tay... nhưng đánh nhau lại bằng phép thuật. Phải chăng, những sản phẩm của trí tưởng tượng này thêu dệt nên từ chính ước mơ của những người trẻ, về một thế giới hòa bình, không súng đạn?

Minh Xuân

 

Thông tin chi tiết

Tác giả: ,
Nhà xuất bản: Nxb Hội Nhà Văn
Nhà phát hành: Phương Nam
Mã Sản phẩm: S19739
Khối lượng: 500.00 gam
Kích thước: 14.5x20.5 cm
Ngày phát hành: 10/2006
Số trang: 364
 

Nhận xét từ khách hàng

0.0
0 người đã đánh giá Xem tất cả
  • 5 sao
    0
  • 4 sao
    0
  • 3 sao
    0
  • 2 sao
    0
  • 1 sao
    0
Đăng nhập để gửi nhận xét của Bạn Đăng nhập
 

Truyện ngắn – Tản văn có thể bạn sẽ quan tâm