Loading...
Tổng đài chăm sóc và Hỗ trợ Khách hàng hoạt động suốt 7 ngày trong tuần
<br />
Thứ 2 - 7: hoạt động từ <strong>7:30  - 21:00</strong>
<br/>
Chủ nhật: hoạt động từ <strong>8:00 - 17:00</strong>
Hotline 1900-6401
<strong>Miễn phí Giao hàng</strong> Toàn quốc cho các đơn hàng từ 200.000đ.
<br />
Miễn phí Giao hàng nội thành Hà Nội và Hồ Chí Minh đơn hàng từ <strong>100.000đ</strong>
Miễn phí giao hàng Tận nơi — Toàn quốc
Với hơn 50,000 đầu sách trong mọi lĩnh vực (và tiếp tục tăng mỗi ngày), Vinabook.com tự hào là nhà sách trên mạng có số lượng đầu sách lớn nhất Việt Nam, bạn có thể tìm được bất kỳ quyển sách nào cho mọi nhu cầu đọc sách của bạn.
50,000 tựa sách Cập Nhật Hằng Ngày

Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ

Nxb Trẻ
Fahasa
0.05 0
Giới thiệu về nội dung - Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ

Truyện Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ là sáng tác mới nhất của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Nhà văn mời người đọc lên chuyến tàu quay ngược trở lại thăm tuổi thơ và tình bạn dễ thương của 4 bạn ... Xem chi tiết
 
  • Tặng Voucher chăm sóc da trị giá 500k cho đơn hàng từ 300k, Tặng Voucher Spa trị giá 790k cho đơn hàng từ 400k (Chi tiết)
  • Ưu Đãi Sách Hay Cho Phái Đẹp: Miễn Phí Bọc Sách, Quà Tặng Ngập Tràn (Chi tiết)
  • Có dịch vụ bọc sách plastic cao cấp cho sách này (Chi tiết)
  • Giao hàng miễn phí trong nội thành Hồ Chí Minh và Hà Nội cho các đơn hàng từ 100.000đ.
  • Giao hàng miễn phí toàn quốc cho các đơn hàng từ 200.000đ.
Giá bìa 28,500 đ  

Giá bán

22,000 đ

Tiết kiệm
6,500 đ (23%)
Tạm hết hàng

Người khác cũng mua các cuốn sách này

 

Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ

Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ

Truyện Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ là sáng tác mới nhất của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Nhà văn mời người đọc lên chuyến tàu quay ngược trở lại thăm tuổi thơ và tình bạn dễ thương của 4 bạn nhỏ. Những trò chơi dễ thương thời bé, tính cách thật thà, thẳng thắn một cách thông minh và dại dột, những ước mơ tự do trong lòng… khiến cuốn sách có thể làm các bậc phụ huynh lo lắng rồi thở phào. Không chỉ thích hợp với người đọc trẻ, cuốn sách còn có thể hấp dẫn và thực sự có ích cho người lớn trong quan hệ với con mình.

Nội Dung:
Chương 1: Tóm lại là đã hết một ngày
Chương 2: Bố mẹ tuyệt vời
Chương 3: Đặt tên cho thế giới
Chương 4: Buồn ơi là sầu
Chương 5: Khi người ta lớn
Chương 6: Tôi là thằng cu Mùi
Chương 7: Tôi ngoan trong bao lâu
Chương 8: Chúng tôi tôi trở thành lũ giết người như thế nào
Chương 9: Ai có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?
Chương 10: Và tôi đã chìm
Chương 11: Trang trại chó hoang
Chương 12: Cuối cùng là chuyến tàu không có người soát vé.

Mời bạn đón đọc.

 

Báo chí giới thiệu

theo VnExpress
Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ (Mar 3, 2008 00:00:00)

(Thứ năm, 21/02/2008)
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ (truyện dài, phần 1)

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ là tác phẩm mới nhất của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Ở cuốn sách này, nhà văn chọn một lối viết không giống những tác phẩm trước đây của anh. Lồng vào những trang văn dí dỏm về hồi ức tuổi thơ, có nhiều đoạn, tác giả sử dụng hình thức tạp bút để trình bày những cảm nhận của một người lớn tuổi khi ngẫm nghĩ về thời thơ ấu.

Có lẽ vì vậy, ở bìa 4 của cuốn sách, anh ghi: "Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em. Tôi viết cho những ai từng là trẻ em".

Bên cạnh cuốn truyện dài Tôi là Bêtô - best-seller của NXB Trẻ mùa hè 2007, và được bạn đọc báo Người Lao Động bình chọn là cuốn sách hay nhất năm 2007, Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ hứa hẹn là một cuốn sách "nóng" của mùa hè năm 2008. Sách do NXB Trẻ phát hành lần đầu tiên tại Hội sách TP HCM năm nay.

"Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ..."
Robert Rojdesvensky

Chương :
tóm lại là đã hết một ngày
Một ngày, tôi chợt nhận thấy cuộc sống thật là buồn chán và tẻ nhạt.
Năm đó tôi tám tuổi.
Sau này, tôi cũng nhiều lần thấy cuộc sống đáng chán khi thi trượt ở tuổi mười lăm, thất tình ở tuổi hăm bốn, thất nghiệp ở tuổi ba mươi ba và gặt hái mọi thành công ở tuổi bốn mươi.

Nhưng tám tuổi có cái buồn chán của tuổi lên tám.

Đó là cái ngày không hiểu sao tôi lại có ý nghĩ rằng cuộc sống không có gì để mà chờ đợi nữa.

Rất nhiều năm về sau, tôi được biết các triết gia và các nhà thần học vẫn đang loay hoay đi tìm ý nghĩa của cuộc sống và tới Tết Ma Rốc họ cũng chưa chắc đã tìm ra.

Nhưng năm tôi tám tuổi, tôi đã thấy cuộc sống chả có gì mới mẻ để khám phá.

Vẫn ánh mặt trời đó chiếu rọi mỗi ngày. Vẫn bức màn đen đó buông xuống mỗi đêm. Trên mái nhà và trên các cành lá sau vườn, gió vẫn than thở giọng của gió. Chim vẫn hót giọng của chim. Dế ri ri giọng dế, gà quang quác giọng gà. Nói tóm lại, cuộc sống thật là cũ kỹ.

Cuộc sống của tôi còn cũ kỹ hơn nữa. Mỗi đêm, trước khi đi ngủ, tôi đã biết tỏng ngày mai những sự kiện gì sẽ diễn ra trong cuộc đời tôi.

Tôi kể ra nhé: Sáng, tôi phải cố hết sức để thức dậy trong khi tôi vẫn còn muốn ngủ tiếp. Tất nhiên là trước đó tôi vẫn giả vờ ngủ mê mặc cho mẹ tôi kêu khản cả giọng rồi lay lay người tôi, nhưng dĩ nhiên tôi vẫn trơ ra như khúc gỗ cho đến khi mẹ tôi cù vào lòng bàn chân tôi.

Khi đặt chân xuống đất rồi, tôi phải đi đánh răng rửa mặt, tóm lại là làm vệ sinh buổi sáng trước khi bị ấn vào bàn ăn để uể oải nhai chóp chép một thứ gì đó thường là không hợp khẩu vị. Mẹ tôi luôn luôn quan tâm đến sức khỏe và cụ thể hóa mối quan tâm của mình bằng cách bắt tôi (và cả nhà) ăn những món ăn có nhiều chất dinh dưỡng trong khi tôi chỉ khoái xực những món mà bà cho rằng chẳng bổ béo gì, như mì gói chẳng hạn...

Nguyễn Nhật Ánh

theo Báo Người lao động
Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ (Mar 3, 2008 00:00:00)

Nguyễn Nhật Ánh trên chuyến tàu trở lại tuổi thơ
(Thứ Hai, 03/02/2008)

Với tác phẩm Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, NXB Trẻ ấn hành, Nguyễn Nhật Ánh không chỉ xin cho mình một chỗ ngồi trên chuyến tàu về lại tuổi thơ, mà còn mang tặng tất cả mọi người một tấm vé để tìm về nơi trong trẻo, ngây ngô và yên bình nhất của đời người.

Không thể không bật cười trước sự hồn nhiên và những trò nghịch ngợm của thằng cu Mùi, Hải cò, con Tủn và con Tí sún – những nhân vật mới toanh trong một tác phẩm mới toanh của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh.

Vẫn giọng văn trong vắt và dí dỏm, Nguyễn Nhật Ánh đã mang đến cho người đọc một thế giới tuổi thơ hồn nhiên, đầy ắp tiếng cười. Nhưng lồng vào những ngày tháng hồn nhiên đó lại là những trăn trở của người lớn. Cái sân ga tám tuổi của nhân vật tôi - “thằng cu Mùi” - như là một điểm tựa ký ức để tác giả thả vào đó những triết lý, những suy ngẫm về cuộc đời.

Tác phẩm mở ra một thiên đường lồng lộng tiếng cười của trẻ thơ, cả cách nhìn hài hước, châm biếm về những đổi thay và sự khác biệt giữa thế giới trẻ con và người lớn. “Với người lớn, ý nghĩa và giá trị của mọi thứ trên đời đều thu gọn vào hai chữ chức năng. Trẻ con chỉ có óc tưởng tượng”. Trẻ con thích cái trò đặt tên lại thế giới, kiểu như cái bàn ủi thành con Vện, chiếc quạt máy thành cái tivi, cuốn tập trở thành nón vải, thằng cu Mùi trở thành hiệu trưởng... Người lớn cũng thích trò chơi này, nhưng theo một mục đích hoàn toàn khác. Những định nghĩa của người lớn đều làm cho mọi thứ trở nên mù mờ đi như “hối lộ” là tặng quà trên mức tình cảm, “hành vi sai trái” là thiếu tinh thần trách nhiệm, “tham ô” là thất thoát gây hậu quả nghiêm trọng...

Có những tình huống ngộ nghĩnh gây cười, nhưng sau đó người đọc nhận ra được những triết lý sống của người viết. “Một đứa trẻ sống trong ngôi nhà của mình cũng tự nhiên và máu thịt như sống trong bản thân mình. Cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra thì đứa trẻ ấy cũng trở về nhà. Chỉ có người lớn mới có thể bỏ nhà ra đi, đó là khi cái “bản ngã” biến thành “tha nhân”. Người lớn tiếp nhận thế giới bằng óc phân tích, còn trẻ con cảm nhận thế giới bằng trực giác. Và người lớn cũng cần biết rằng trẻ con phán xét họ cũng nghiêm khắc như họ phán xét chúng. Cả lời dạy của người lớn dành cho một trò nghịch ngợm của trẻ con cũng gợi nhiều suy nghĩ: “Khi nào rượt đuổi ai hoặc bị ai rượt đuổi, con người mới phải chạy. Còn lúc khác, những người đứng đắn đều đi đứng khoan thai”.

Và cho dù bước qua một quãng đường dài thì đứa-trẻ-ngày-xưa cũng không thể “khơi dòng bản vẽ trong đầu” để sắp xếp cuộc sống. “Dòng đời vẫn sẽ chảy theo một hướng khác”, đưa mỗi người đi xa quãng đời tuổi dại, đi xa những giấc mơ và những bước chân cũng lạc về trăm ngả. Mỗi con người là một cuộc đời, một hướng đi. Tất cả những đứa trẻ chỉ có thể nhìn thấy ngày xưa của mình và nhìn thấy nhau trong tiềm thức, trong ký ức.

Với tác phẩm Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ - Nguyễn Nhật Ánh không chỉ xin cho mình một chỗ ngồi trên chuyến tàu về lại tuổi thơ mà còn mang tặng tất cả mọi người một tấm vé để tìm về nơi trong trẻo, ngây ngô và yên bình nhất của đời người. “Được tắm mình trong dòng sông trong trẻo của tuổi thơ sẽ giúp bạn gột rửa những bụi bặm của thế giới người lớn một cách diệu kỳ”. Quả vậy, trang sách cuối cùng khép lại, hình như đã mở ra một khoảng trời của ngày xưa trong veo, lung linh một miền hoa nắng.

 

Tôi viết cho những ai từng là trẻ em

. Phóng viên: Ở bìa 4 tác phẩm, anh ghi “Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em”?

- Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh: Dĩ nhiên là trẻ em cũng nhìn thấy mình trong cuốn sách này. Nhưng đối tượng cảm thụ mà tôi muốn nhắm tới là người lớn. Viết sách cho trẻ em đọc, như Kính vạn hoa chẳng hạn, tôi phải sử dụng ngôn ngữ và hình ảnh phù hợp với nhận thức và tâm lý của trẻ em. Tác phẩm này thì khác, tôi cho phép mình mở rộng biên độ đề tài và hình ảnh đến tối đa vì tôi viết về trẻ em nhưng là cho những ai từng là trẻ em đọc. Nói khác đi, cuốn sách này viết về trẻ em chứ không phải viết cho trẻ em. Qua tác phẩm, tôi muốn người lớn thông cảm với trẻ em hơn.

. Ở cuốn sách mới này, anh chọn một lối viết rất khác với Tôi là Bêtô?

- Nhìn một cách nào đó, đây là hai tác phẩm “trái ngược” nhau. Tôi là Bêtô là cuốn sách viết cho trẻ em nhưng người lớn vẫn đọc được. Còn Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ là cuốn sách viết cho người lớn nhưng trẻ em vẫn có thể đọc. Lối hành văn trong Tôi là Bêtô được tiết chế tối đa. Ngược lại, khi viết Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, tôi cho phép mình tha hồ dông dài. Bạn cũng thấy đấy, khi bàn về đề tài hấp dẫn như “yêu và ăn”, tôi đã để cho mình sa đà như thế nào.

. Vì sao anh chọn chiếc vé trở về từ “sân ga” tám tuổi mà không sớm hơn hay muộn hơn một chút?

- Hồi tám tuổi, tôi học lớp nhì, tức là lớp bốn bây giờ. Tôi chọn cái mốc tám tuổi có lẽ đó là lứa tuổi bắt đầu “quậy phá” một cách có ý thức.

. Anh mang những suy ngẫm của người lớn lồng vào thiên đường tuổi thơ rồi bảo rằng “Tôi viết cho những ai đã từng là trẻ em”, có nghĩa là sẽ đến một lúc nào đó, những trải nghiệm và những trăn trở đủ sức bộc phát anh sẽ “viết cho những ai là người lớn”?

- Tôi không biết. Nhưng nếu một ngày nào đó tôi viết một tác phẩm như bạn nói thì nhân vật trẻ em có lẽ vẫn là điểm xuất phát của tác phẩm. Rồi những đứa trẻ đó sẽ lớn lên.

. “Thằng cu Mùi” ngày xưa thích đặt tên cho thế giới, còn anh có bao giờ có những suy nghĩ về cuộc sống đi ngược lại với số đông người? Anh sẽ bảo vệ chân lý của mình, hay là... chịu thua hoàn toàn như nhân vật?

- Nếu là chân lý, tôi sẽ bảo vệ. Chân lý đâu phải lúc nào cũng thuộc về số đông.

T. QUYÊN thực hiện

TIỂU QUYÊN

theo Báo Thanh Niên
Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ (Mar 27, 2008 00:00:00)

 

Từ lâu, Nguyễn Nhật Ánh đã được những độc giả nhỏ tuổi nhắc đến với tình cảm trìu mến bởi anh là một nhà văn của các em, viết vì các em, cho các em. Giống như tác giả tự thú nhận, Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ "không hề giống với bất cứ cuốn sách nào".

Cuốn sách mở đầu bằng một nhận xét về cuộc đời của nhân vật chính là Mùi, một chú bé mới tám tuổi: "Cuộc sống thật là buồn chán và tẻ nhạt". Với một loạt dẫn chứng hùng hồn, cậu cho rằng "cuộc sống thật là cũ kỹ". Mở đầu như thế, cuốn sách khiến độc giả giật mình, tự hỏi, tuổi thơ thời bây giờ phải chăng đã già đi mất rồi? Và cu Mùi chỉ "trẻ" lại khi cùng các bạn mình bắt đầu loay hoay tìm mọi cách thoát khỏi sự buồn chán, vô vị bằng "bảo bối" sẵn có của trẻ thơ - đó là trí tưởng tượng. Với bảo bối ấy, các em chơi trò "vợ chồng, bố mẹ, con cái" nhưng nội dung của xã hội bé bỏng đó lại không sao chép cuộc sống của người lớn, mà hoàn toàn lật ngược, đảo tung hết mọi trật tự quen thuộc. 

Với bảo bối ấy, cu Mùi đã "tập tành làm một nhà cách mạng tí hon", quyết không gọi "con gà là con gà, cuốn tập là cuốn tập, cây viết là cây viết" nữa. Ngay đến cả bảng cửu chương, 2 nhân 4 cũng không muốn là 8, mà "phải là cái gì cũng được, miễn là khác đi!". Thậm chí, cu Mùi còn cho rằng, cả chuyện trái đất ngày ngày quay quanh mặt trời cũng là một việc hết sức buồn tẻ mà nếu nó là trái đất, nó sẽ... "tìm cách quay theo hướng khác"! Nó quan sát, phân tích cuộc sống chung quanh, đôi khi đưa ra những triết lý sắc bén về các quan hệ trong xã hội, về các khái niệm đối nghịch như con ngoan và con hư, sự đơn điệu và ổn định, sự êm đềm và vô vị, sự giống nhau và tính cá biệt, tri thức và bằng cấp. Nó thử định nghĩa cả tình yêu, rằng "yêu cũng như học bơi vậy, ai lười sẽ bị chìm"! Và cuối cùng, đứa trẻ còn phán xét cả những người lớn nữa! Phiên tòa "trẻ con xử người lớn" ban đầu, một cách thông thường, có thể tạo cho người đọc cảm giác hơi khó chịu, người lớn sẽ nhăn mặt vì sự thẳng thắn quá đáng của bọn trẻ. Thế nhưng, phiên tòa ấy phản ánh rất thật, rất đúng một đòi hỏi chính đáng của tuổi thơ - đó là sự công bằng. Ở các em, "đòi hỏi sự công bằng" không đồng nghĩa với "vô lễ"  - hai khái niệm mà người lớn chúng ta thường nhầm lẫn, cũng như, với các em, "tình thương" và "sự tôn trọng" mà cha mẹ dành cho con cái hoàn toàn không là một!

Cho dù cuốn sách có một nội dung khác thường như thế, Nguyễn Nhật Ánh vẫn cứ là Nguyễn Nhật Ánh khi anh luôn giữ nét đặc trưng trong văn phong của mình - chất hài hước nhẹ nhõm, đáng yêu - khiến khi đọc từ đầu tới cuối, nụ cười thú vị không rời môi ta. Song, cũng lại khác với các tác phẩm trước, cuốn sách không dừng lại ở chương thứ 12. Nó có phần "vĩ thanh" vô hình với rất nhiều điều khiến độc giả - người lớn day dứt.

Là một người từng theo học ngành sư phạm, với Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, hình như Nguyễn Nhật Ánh đã viết được một cuốn "sách giáo khoa" cho môn học "Tâm lý học lứa tuổi". Chỉ khác là, những luận đề, luận điểm của môn học ấy được trình bày bằng ngòi bút dí dỏm của nhà văn khiến bài học thấm thía hơn, dễ "vào" hơn bất kỳ một cuốn sách giáo khoa được soạn cẩn thận nào! 

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ thực sự là cuốn truyện hữu ích cho cả người lớn và trẻ con. Tác giả đã kéo các thế hệ lại gần nhau hơn. Đọc nó, những người lớn vô tâm mải miết với cuộc sống cơm áo gạo tiền có thể sẽ dừng bước đôi chút mà ngoái về phía sau, nhớ lại thời thơ ấu, và cùng nhà văn gắng hiểu con em mình để rồi có một phương cách tiếp cận chúng từ một tư thế khác - tư thế của những người bạn - nhằm có thể xóa đi được "lằn ranh giữa trẻ con và người lớn" mà nhà văn cho là "khó ngang với xóa bỏ ranh giới giàu, nghèo trong xã hội". Không chỉ vậy, cuốn sách cũng cho độc giả - người lớn có cơ hội hiểu rõ mình hơn bằng cách "chịu đựng" sự phán xét xác đáng của trẻ thơ với một loạt những so sánh về "các trò chơi" của trẻ con và người lớn!

Còn với lứa tuổi thiếu niên, cuốn sách hẳn cũng sẽ đem lại cho các em niềm vui thích, nhưng ở góc độ khác và cung bậc khác. Các em nhìn thấy mình trong cuốn sách với tư cách là những người ngang hàng với nhà văn! Ở đây, "ngang hàng" có nghĩa là "được trân trọng và thấu hiểu"!

Thụy Anh (từ LB Nga)

 

Thông tin chi tiết

Nhà xuất bản: Nxb Trẻ
Nhà phát hành: Fahasa
Mã Sản phẩm: S27337
Khối lượng: 200.00 gam
Kích thước: 12x20 cm
Ngày phát hành: 03/2008
Số trang: 220
 

Nhận xét từ khách hàng

0.0
0 người đã đánh giá Xem tất cả
  • 5 sao
    0
  • 4 sao
    0
  • 3 sao
    0
  • 2 sao
    0
  • 1 sao
    0
Đăng nhập để gửi nhận xét của Bạn Đăng nhập
 

Truyện ngắn – Tản văn có thể bạn sẽ quan tâm