Loading...
Tổng đài chăm sóc và Hỗ trợ Khách hàng hoạt động suốt 7 ngày trong tuần
<br />
Thứ 2 - 7: hoạt động từ <strong>7:30  - 21:00</strong>
<br/>
Chủ nhật: hoạt động từ <strong>8:00 - 17:00</strong>
Hotline 1900-6401
<strong>Miễn phí Giao hàng</strong> Toàn quốc cho các đơn hàng từ 200.000đ.
<br />
Miễn phí Giao hàng nội thành Hà Nội và Hồ Chí Minh đơn hàng từ <strong>100.000đ</strong>
Miễn phí giao hàng Tận nơi — Toàn quốc
Với hơn 50,000 đầu sách trong mọi lĩnh vực (và tiếp tục tăng mỗi ngày), Vinabook.com tự hào là nhà sách trên mạng có số lượng đầu sách lớn nhất Việt Nam, bạn có thể tìm được bất kỳ quyển sách nào cho mọi nhu cầu đọc sách của bạn.
50,000 tựa sách Cập Nhật Hằng Ngày
Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Tác giả: Tân Di Ổ
Người dịch: Trần Quỳnh Hương
NXB Thanh Niên
BachvietBooks
Giới thiệu về nội dung - “… Anh quay đầu lại tiếp tục thu dọn đồ đạc, cô bước đến bên anh, cười và nói: “Anh biết không, vừa nãy em được nghe Duy Quyên kể một chuyện nực cười vôi cùng, cô ấy nói rằng anh ... Xem chi tiết
 
  • Siêu giảm giá mừng năm học mới (Chi tiết)
  • Có dịch vụ bọc sách plastic cao cấp cho sách này (Chi tiết)
  • Giao hàng miễn phí trong nội thành Hồ Chí Minh và Hà Nội cho các đơn hàng từ 100.000đ.
  • Giao hàng miễn phí toàn quốc cho các đơn hàng từ 200.000đ.
Giá bìa 105,000 đ  

Giá bán

84,000 đ

Tiết kiệm
21,000 đ (20%)
Tạm hết hàng

Người khác cũng mua các cuốn sách này

 

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

“… Anh quay đầu lại tiếp tục thu dọn đồ đạc, cô bước đến bên anh, cười và nói: “Anh biết không, vừa nãy em được nghe Duy Quyên kể một chuyện nực cười vôi cùng, cô ấy nói rằng anh chuẩn bị xuất ngoại, và lại là đi Mỹ, ha ha, anh bảo có buồn cười không?”

Trần Hiếu Chính trầm ngâm, bất ngờ anh bỏ đồ đạc xuống, quay đầu nắm chặt tay cô, “Vi Vi, em đi với anh, bọn mình ra chỗ khác nói chuyện.”

Cô không nói gì mà để mặc cho anh kéo mình đi xuống dưới, đến sân bóng rổ gần ký túc xá nam, giữa giờ nghỉ trưa, sân bóng rổ vắng tanh, chỉ có họ và tiếng gió.

Anh đứng im, buông tay cô ra, thở sâu, “Vi Vi, anh xin lỗi.”

“Tại sao lại xin lỗi, có phải anh lại giở trò gì xấu không?” Cô vẫn nhìn, vẫn cười rạng rỡ như bình thường.

Có lúc, Trần Hiếu Chính cảm giác như tim mình ngừng đập, anh tưởng mình không có cách nào để nói hết những lời còn lại, hoá ra anh không cứng rắn như mình tưởng, “Những lời họ nói đều là sự thật. Anh tưởng có thể đi Vụ Nguyên được với em, không ngờ visa lại làm nhanh như vậy.”

“Họ? Ý anh những điều mà Duy Quyên nói là đúng? Anh Chính, ngày Cá tháng Tư đã qua được hơn hai mươi ngày rồi mà anh còn đùa à?” Cô kéo tay anh, vẫn mỉm cười với vẻ nũng nịu. Nhưng anh chỉ cúi đầu, một mực cúi đầu, đột nhiên anh thấy sợ nhìn thấy nụ cười của cô trong lúc này.

Cuối cùng, cô buông tay anh ra, như người mê sảng: “Nói như thế có nghĩa là em là người cuối cùng biết chuyện này?”

“Anh đã nghĩ rất lâu rồi, nhưng không tìm được cách nào để em khỏi đau khổ.”

“Em không đau khổ? Anh giấu em, giấu cho đến khi không thể giấu được nữa mới thừa nhận, làm như thế thì em không đau khổ sao? Trần Hiếu Chính, đó là kiểu logic gì vậy?” Đôi mắt cô bắt đầu ngân ngấn nước.

Không được khóc, cô tuyệt đối không được khóc, nếu để nước mắt rơi xuống thì đồng nghĩa với việc thừa nhận niềm đau đã trở thành hiện thực, cô không muốn chấp nhận hiện thực đó, thế là cô nhìn lên trời, không biết nước mắt có chảy ngược vào trong được không?

“Anh đã từng nói rằng, cuộc đời của anh là một toà nhà chỉ được xây một lần, vì thế anh không được phép sai, Vi Vi, dù là một xăng - ti - mét cũng không được.”

Ai đang nói vậy, người đàn ông môi mỏng lạnh lùng tàn nhẫn đó ư?

“Vì thế bây giờ mới giật mình tỉnh ngộ, cứu vãn kịp thời cho sai số một xăng - ti đó của anh? Đi du học có học bổng quả nhiên người mà em yêu là người giỏi giang nhất. Chỉ có điều em không thể hiểu, tiền đồ của anh và em lại không đội trời chung đến thế hay sao? Kể cả anh nói thẳng với em từ trước, em cũng chưa chắc đã ngăn cản anh. Có phải là do viễn cảnh tương lai của anh chưa bao giờ có em?”

Anh không nói gì, thế là cô ra sức đẩy anh: “Giải thích, anh có thể giải thích, em muốn nghe lời giải thích của anh…” Giọng cô đã chuyển sang van nài: “Anh Chính, hãy cho em một lời giải thích, anh nói gì cũng được, nói là anh bị ép bất đắc dĩ, hoặc là vì em, anh nói gì em cũng chấp nhận được.”

Anh nắm chặt bàn tay cô đăng đặt trước ngực mình, “Vi Vi, đến một ngày nào đó em sẽ hiểu, con người ai cũng phải yêu mình trước. Anh không thể yêu em với hai bàn tay trắng.”

“Vì thế anh phải yêu lại bản thân mình?”

“Có thể những điều anh nói em sẽ mãi mãi không thể hiểu được, anh đã quen với cảnh nghèo, nhưng anh không thể để người con gái mà anh yêu thương phải chịu cảnh nghèo.”

“Anh nghĩ rằng ở bên em thì chắc chắc sẽ nghèo ư? Tại sao anh chưa bao giờ hỏi em, em sẵn sàng chịu mọi khó khăn gian khổ cùng anh.”

“Nhưng anh không muốn thế!” Lần đầu tiên giọng anh tỏ ra mất bình tĩnh.

Đã đến nước này, Trịnh Vi, chỉ mong có một chút tự tôn, phủi tay mà bỏ đi, không giữ được tình yêu, ít nhất phải giữ được lòng tự trọng.

Nhưng giây phút này đây Trịnh Vi tự nói với mình, nếu ta không cứu vãn được tình yêu của ta, lòng tự trọng có thể khiến ta không đau khổ ư?

Vì thế giây phút cuối cùng, cô đã gạt hết nước mắt và  nói mọi phẫn nộ: “Anh Chính, anh đợi em, em về nói với bố mẹ em, sau đó em sẽ thi Toefl để đi cùng anh, nếu không được, em vẫn có thể đợi.”

Anh nhìn cô, nói: “Đừng, em đừng đợi, vì chưa chắc anh đã đợi.”…”

Mời bạn đón đọc.

 

Báo chí giới thiệu

theo Ngoisao.net
Anh có thích nước Mỹ không? (Mar 12, 2012 13:02:10)
Nếu là 10 năm trước, khi còn nhiều lãng mạn và lắm mộng mơ, có lẽ cuốn tiểu thuyết này đã lấy của tôi tương đối nước mắt. Nhưng giờ, tôi thấy đây là một cuốn sách "dễ đọc", thậm chí, nếu khó tính hơn, người ta có thể nhận xét là "sách tình yêu nhảm nhí". Không nhiều triết lý cao siêu, không đầy ắp tình huống nghẹt thở nhưng nếu bạn là một "tín đồ" của chủ nghĩa tình yêu lãng mạn, bạn sẽ vẫn thấy chút lâng lâng khi đọc tiểu thuyết này.

Tôi thích nhân vật chính Trịnh Vi dù cô mang dáng dấp Scarlett của Cuốn theo chiều gió, một cô gái thích là làm, yêu là nói, không đắn đo, không toan tính. Suốt cả thời sinh viên, cô cười - khóc - ghét - yêu thật nhiệt tình, thật bản năng, vô tư và kiên trì. Nhưng Trịnh Vi lại là một cô gái khờ dại khi "đã hẹn là đến mà đến là chờ" dù có phải đợi bao lâu, cô cũng cam tâm tình nguyện vì cô luôn tâm niệm "nhỡ anh ấy đến không thấy mình thì sao?". Khờ dại nhưng lãng mạn đến nao lòng.

Thoạt đầu, tôi luôn thắc mắc vì cái tên của cuốn tiểu thuyết. Nghe có vẻ không phù hợp chút nào. Nhưng khi đọc đến đoạn Trịnh Vi đã trưởng thành, hẹn hò với người đàn ông nào, câu đầu tiên hỏi cũng là "Anh có thích nước Mỹ không?", tôi hiểu vì sao tác giả lại chọn cái tên ấy. Nước Mỹ đã "bóp chết" tình yêu, ước mơ thời tuổi trẻ của Trịnh Vi, mang lại cho cô không biết bao nhiêu nước mắt. Đơn giản chỉ là một câu hỏi vậy thôi mà tôi có thể thấy sự ám ảnh của nỗi đau mang tên "nước Mỹ" đeo bám cô gái suốt một thời gian dài dù cô chưa bao giờ đặt chân lên đó.

 

"Không biết đã bao giờ em kể cho anh câu chuyện này chưa, hồi nhỏ em có một con búp bê, con búp bê đó em giành từ tay người chị họ. Trong đống đồ chơi em thích nhất nó, buổi tối không được ôm nó em không chịu ngủ, cho dù nó xấu nó cũ em đều không quan tâm. Sau đó, em làm mất con búp bê, em khóc đòi mãi, khóc khản cả cổ nhưng vẫn không tìm thấy nó.

Bố mẹ đã mua rất nhiều đồ chơi mới để an ủi em nhưng em đều không thích, hồi đó em tưởng nếu không tìm được con búp bê đó thì em sẽ mãi mãi không thể vui và cũng không thể thích các món đồ chơi khác. Một tháng, hai tháng, một năm, hai năm, em không thể quên nó, mãi cho đên khi đi học cấp một, một hôm nhà em tổng vệ sinh, em mới tìm thấy nó trong góc bếp cũ. Lúc đó không ngờ em phát hiện ra rằng đối với em nó đã không quan trọng nữa, có lẽ trong quá trình tìm nó, em đã hết tuổi cần đồ chơi rồi..."

Bằng câu chuyện thuở nhỏ, Trịnh Vi đã nhận ra mình yêu ai và ai là người yêu mình đích thực sau một thời gian phân vân giữa hai người tình ngày trước, đồng thời cùng vô tình xuất hiện lại trong cuộc đời cô. Chẳng hiểu sao khi đọc đoạn này, tôi lại chợt liên tưởng đến đoạn "Em chỉ là một đứa trẻ khóc đòi trăng" giữa Rehtt và Scarlett trong Cuốn theo chiều gió.

Ngoài Trịnh Vi, một cô gái nữa để lại nhiều ấn tượng cho tôi là Nguyễn Quản nhưng là ấn tượng buồn. Cô xinh đẹp, giỏi giang, yêu hết mình, tin hết mình, để rồi lại chịu nhiều tổn thương vì sự ích kỷ, toan tính của người cô yêu. Và cái kết của cuộc đời cô - cái chết trên đường đi gặp người yêu lần cuối trước khi anh ta lấy vợ, là một cái kết thật buồn cho cô và cho tất cả mọi người, dù cô may mắn khi không biết rằng người cô yêu đã không đến điểm hẹn.

Đây là cuốn tiểu thuyết đầu tiên tôi đọc của Tân Di Ổ và tôi đã phải search giới tính của tác giả sau khi gập sách lại. Vì sao? Vì dù là nữ giới, tôi vẫn có cảm giác tác giả thiên vị phái đẹp. Nhân vật nam dù có tốt nhất truyện vẫn đầy ích kỷ, toan tính, nhỏ nhen trong tình yêu. Còn phần lớn các nhân vật nữ đều có trái tim biết yêu thương, biết hy sinh, cuồng nhiệt và mù quáng... Có lẽ ngoài thực tế sẽ không đến nỗi phiến diện như vậy. Hay điều đó cũng đúng trong cuộc đời??
Ngọc Thu.

 

Thông tin chi tiết

Tác giả:
Người dịch: Trần Quỳnh Hương
Nhà xuất bản: NXB Thanh Niên
Nhà phát hành: BachvietBooks
Mã Sản phẩm: S30566
Khối lượng: 880.00 gam
Định dạng: Bìa mềm
Kích thước: 14.5 x 20.5 cm
Ngày phát hành: 04/2011
Số trang: 632
 

Nhận xét từ khách hàng

4.8
20 người đã đánh giá & 17 người bình luận Xem tất cả
  • 5 sao
    16
  • 4 sao
    3
  • 3 sao
    0
  • 2 sao
    0
  • 1 sao
    1
Đăng nhập để gửi nhận xét của Bạn Đăng nhập
 

Tiểu thuyết tình yêu có thể bạn sẽ quan tâm